Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình ba người. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình ba người. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Chẳng thể nào anh lại giấu được em




Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê,một chút thôi nhưng bỏng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em

Một chút thôi, ngỡ là sẽ quên
Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em

Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế, vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình, em đã biết mất anh

Nói đi anh, hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau

Em sẽ buồn nhưng không giận anh đâu
Em sẽ khóc mà không hề hờn trách
Sẽ tự đi và tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau

Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc, nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em

Em đã buông tay, hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em kkông thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu.
(ST)

Lỗi




Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu

Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em cũng quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau

Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nóng chảy
Anh muốn nói yêu em như ngày xưa ấy
Đã vỡ rồi, đâu còn được lành nguyên

Có bao giờ hàn gắn được trái tim?
Anh đừng nói cho lòng em thổn thức
Em biết anh đã nhiều lần day dứt
Anh buồn, em còn buồn nhiều hơn

Trước em buồn vì đã mất anh
Nay lại buồn vì anh khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin sụp đổ
Hãy quên em và đừng nói yêu em!

Puskin
 

Nói với người đến sau




Chị chẳng còn gì khi anh ấy yêu em
Bởi trước em, anh ấy là của chị
Dẫu tình yêu một thời tím thế
Cũng chỉ còn là quá khứ tàn tro

Chị cũng từng ngày ấy ước mơ
Thêu dệt mãi một lời yêu chân thật
Nếu biết cuộc đời không có gì duy nhât
Sẽ nhẹ lòng khi anh nói chia xa

Chị không trách em thành người thứ ba
Khi tình yêu không còn nguyên vẹn nữa
Từ ranh giới vô tình đến tan vỡ
Cũng chỉ là khoảnh khắc mà thôi

Chị đã từng đau đớn khôn nguôi
Khi bỗng dưng anh thành xa lạ
Cố với tìm trong vòng tay chật quá
Dẫu thế nào cũng mình chị xót xa

Nghe rưng rưng mắt ướt nhạt nhoà
Một thời đam mê - hờn ghen cũng thế
Trái tim nghẹn ngào thấy mình nhỏ bé
Chia ly rồi... Anh sẽ lại yêu em

Bờ vai nào khắc khoải mãi đêm đêm
Đối diện tình em, chị thành quá khứ
Cứ day dứt để suốt đời mắc nợ...
(ST)

Nói với người đến trước




Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em
Bởi tình yêu đầu nhiều đại khờ nông nổi
Bởi những rung động đầu đời thường khó nói
Cứ nhè nhẹ thấm vào từng năm tháng qua mau

Có thể anh ấy chẳng quên được chị đâu
Dẫu bây giờ anh ấy thuộc về em mãi mãi
Song vẫn còn một chút gì đọng lại...
Một chút ngày xưa nhung nhớ như thường

Trách làm sao những lúc em giận hờn
Khi anh ấy nhắc về những tháng ngày yêu chị
Xin đừng trách em là người ích kỷ
Cũng chỉ vì em yêu quá đấy thôi

Rồi mai đây trên khắp nẻo đường đời
Chị sẽ gặp ai kia có thể hơn anh ấy
Quá khứ xưa xin đừng làm sống dậy
Để anh ấy sống với mình và sống với em thôi!
(St)

Viết cho em




Anh hiểu rằng em sẽ chẳng được vui
Khi em biết trong anh còn người ấy
Quá khứ xa xưa vẫn làm anh thức dậy
Một cõi lòng băng giá đã từ lâu

Đừng nhận rằng em là kẻ đến sau
Trong tình yêu đâu có người sau - trước
Và cuộc đời luôn song hành mất - được
Chỉ có chúng mình, đâu có kẻ thứ ba?

Kỷ niệm là gì, khi tất cả đã qua?
Em đừng nói là "thế thân người ấy"
Đừng so sánh tình của anh như vậy
Hai khoảng thời gian không thể ví cùng nhau.

Tình yêu đầu luôn phảng phất nỗi đau
Chôn chặt buồn xưa, anh sống bằng hiện tại.
Đã qua đi những tháng ngày thơ dại
Ta thanh thản lòng sánh bước đến ngày mai

Ở bên em, quá khứ đã phôi phai
Biển đã lặng nhưng thêm lần dậy sóng
Trái tim chết lại thêm lần hy vọng
Thuyền nhỏ vào bờ sóng chớ đẩy xa

Hiện tại là em... còn dĩ vãng nhạt nhòa...
(ST)

Ai cũng có phút yếu lòng như thế





Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường

Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa.
Thanh Hà

Không phải ai cũng có phút yếu lòng như thế





Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
“Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối”
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể nào có người diễm phúc sau em

Đừng tự ti như thế nữa đi
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật
Nhưng nếu thiếu nhau thì còn gì để mất
Lòng tốt kia khiến người khác đau lòng

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
“Anh yêu em” và cứ là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy
Đến trong nhau bằng những dối lừa
(ST)

Anh của em ơi!



Anh của em ơi!
Em biết mình chẳng thể níu giữ nữa rồi
Khi em nhìn vào mắt anh sâu thẳm
Em không còn giữ được ngọn lửa chính em đã thắp

Không đâu lời oán trách
Dù anh ra đi, mang của em hạnh phúc theo mình.
Chút hi vọng vỡ tan thành đau nhức
Kỉ niệm trĩu ngực trời đêm...

Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
Em đánh rơi tim mình vào quá khứ
Chỉ xin anh một lần lời nhắn nhủ
Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với đời anh sau em.
(ST)

Xin đừng



Xin đừng bao giờ như thế với em
Khi ôm em trong tay, anh nhìn người khác
Em lặng im nghe lòng thổn thức
Khoảng lặng vô tình nhói buốt trong tim

Xin đừng coi em như nhiều người con gái quanh anh
Anh có thể ôm hôn. Có thể trêu đùa. Có thể...
Bởi trái tim em quá chừng bé nhỏ
Dễ rung lên, trước cả sự bông đùa

Xin đừng bao giờ như thế, anh nghe!
Đừng ôm em trong tay, nếu anh không thực lòng muốn thế
Vòng tay hững hờ khiến trái tim buốt lệ
Vị hạnh phúc nhạt tênh, đắng mãi ở trong lòng...


Hạnh Ly

Thơ tình ngày không anh



Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng hẹn anh đêm ấy nữa
Để quá khứ chỉ còn là thương nhớ
Và tương lai ít ra cũng ngọt ngào.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗi
Em đứng lặng, mắt nhìn ai không nói
Anh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng trách anh yêu người khác
Điều đơn giản bây giờ em mới biết
Thì anh xa, anh đã quá xa rồi!
(ST)

Người đàn bà đến với đời anh sau em





Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc - khổ đau, từng góp nhặt chúng mình!

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc hẳn có một tình yêu mãnh liệt
Vì thế tiếng sét ái tình
Mới nổ ra phá vỡ bao nhiêu năm mình chung sống.

Đoàn Ngọc Thu

Không đề





Đã bao lần em cố để quên
Để nhận về nhiều hơn là nỗi nhớ
Bài thơ buồn như bài thơ còn dang dở
Hoa sữa ngậm ngùi theo những dấu yêu

Có thể em đã yêu anh quá nhiều
Đến mức tưởng chừng không thể yêu ai hơn được nữa
Mà anh lại trao em một tình yêu xẻ nửa
Một nửa hao gầy, một nửa mong manh...

Mình chia tay vì em, hay vì anh?
Vì anh vô tâm hay vì em cố chấp?
Em kiêu hãnh ngẩng đầu mà khóc
Nhìn bầu trời sập nát giữa hoàng hôn.

Em làm bạn với nỗi buồn và sự cô đơn
Run rẩy khóc mỗi lần xem nhật ký
Hạnh phúc đắt hơn ngàn lần em vẫn nghĩ
Nhưng một nửa thôi em cũng chối từ....
(ST)

Có bao giờ





Có bao giờ anh đi cùng người ta
Xin anh đừng đi về con đường cũ
Hoa sữa ngày xưa giờ đã yên ngủ
Chỉ còn mình em với xác lá nhói lòng.

Có bao giờ anh nhớ ngày xưa không
Kỷ niệm cũ kết thành nỗi nhớ
Giờ mình em ngồi giữ và trăn trở
Anh xa lạ rồi
kỷ niệm bán được không?

Có bao giờ đứng trước biển mùa đông
Anh cảm nhận sự cô đơn của cát?
Sóng vô tâm mà nắng thì quá nhạt
Dã tràng xe đến bao giờ
mới lấp được biển sâu?

Biết vậy mà… Em có trách anh đâu?

Diệp Sương

Nói với người xưa




Chẳng biết bây giờ người ấy sống ra sao
Không dưng mình lại lo cho một bóng hình xa lạ
Đã tự nhủ mình thôi đừng sóng cả
Vậy mà sao còn nuối tiếc một chân trời?

Không biết bây giờ nơi ấy nắng hay mưa rơi?
Trời hào phóng tặng anh thêm tuổi
Hình như ngày xưa đang lùi xa vời vợi
Ký ức cô đơn tôi cổ tích gánh gồng

Biết bây giờ người còn nhớ hay không?
Có phải mưa đã làm mình chạnh lòng đến thế
Sinh nhật anh ngọn nến nào nhỏ lệ
Tôi đang tan vào kỷ niệm vỡ lao xao

Không biết bây giờ người ấy ở đâu?
Đã có gì chưa hay vẫn như tôi còn chờ đợi.
Hạnh phúc cho anh xin trời đừng trách tội
Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu...
(ST)

Nhớ em, trăng cũng quên rằm





Sao em lại nhớ người xưa
Để ta nhốt gió thôi đùa tóc bay
Lỡ buồn em vỡ trên tay
Sầu ta chưa hái đã đầy nhớ nhung

Sao em lại nhớ người dưng
Để ta bảo nắng thôi đừng ngóng trông
Má hồng em ửng chờ mong
Nắng hồng ta nhốt vì không người chờ…

Sao em lại nhớ người mơ
Cho trăng thả mộng thập thò mái hiên
Hỏi trăng có biết ưu phiền
Theo ta lẽo đẽo khắp miền gian nan …

Cõi xa thơ nhả tơ tằm
Cõi gần trăng cũng quên rằm - nhớ em…

Nhược Thu

Phân thân




Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời
Vì như thế sẽ giống người ấy mất!
Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thực
Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi

Có ai 18 tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi
Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở
Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngỏ
Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng

Anh đừng buồn, sao em đến với anh quá ngập ngừng
Dẫu sao thế hãy còn tha thiết lắm
Những dấu chân em qua mưa dầm thấm thía
Vết xước hôm nào vẫn ứa máu không nguôi

Ở bên anh, em không còn đơn côi
Nhưng cũng không còn buổi cồn cào nham thạch
Đá cồn cào sôi, cồn cào bùng cháy
Khao khát yêu thương níu kéo thời gian

Bờ vai anh tin cậy bình yên
Em dấu vào đó giọt tủi hờn khóc cho người khác
Sao anh không trách em hời hợt nông cạn
Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che?

Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên
Hay chưa đủ bao dung để thứ tha người xanh bạc
Một lần vơi đi tình yêu đâu còn là vô hạn
Sao không thể hết nhớ người để sống trọn vẹn cho anh?

(ST)

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Không còn nước mắt cho anh

 

Không còn nước mắt cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ khi mình mất nhau...

Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho người yêu mới
Người con gái kia có bao giờ biết hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu...

Ngày hôm qua chợt nhận ra nhau
Anh lạc giọng gọi tên em oà vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ
Sao giờ mới biết đau?


        (ST)