Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chút lãng du. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chút lãng du. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Lần thứ hai...




L
ần thứ hai





Đã hơn một tháng rồi, nó không còn nhận được những tin nhắn trìu mến yêu thương có thể mang niềm vui đến bất chợt lúc nào trong ngày: "Yeu az, y dang lam gi zay? Ko nho a phai ko? Y zat te nhaz!...Zui y se bit tay..."

Đã hơn một tháng rồi, mỗi buổi tối đối với nó bỗng trở nên dài lê thê như một cực hình, khi nó biết chắc chắn rằng sẽ không còn được nhận một lời nhắn ngọt ngào: "Y dau zui? A om y that chat ne... Chit ne... Minh ngu nào y!..." như một thói quen ngọt ngào không thể thiếu đã từng diễn ra êm đềm suốt 150 đêm có lẻ, từ khi nó có trong đời tình yêu của anh. Nó đã khổ sở biết nhường nào để van xin, cầu cứu, dỗ dành, mà giấc ngủ ương bướng vẫn không chịu đến, bỏ quên đôi mắt luôn lấp lánh vui tươi ngày nào hằn sâu vết quầng thâm sau bao đêm trằn trọc, chập chờn những giấc mơ không yên ổn...

Đã hơn một tháng rồi, nó không được nhìn thấy anh, không được âu yếm xiết chặt vòng tay bé nhỏ mềm mại qua lưng anh, hít thở thật sâu hơi ấm quen thuộc ấy và say đắm đặt trên môi anh một nụ hôn ngạt thở...

Đã hơn một tháng rồi, không còn những cuộc hẹn hò chớp nhoáng trong quán cafe yên ả với tiếng nhạc không lời du dương, chỉ để được nhìn thấy nhau trong chốc lát, được chạm khẽ vào bàn tay nhau và ríu rít cười đùa những câu chuyện muôn thuở không đầu không đuôi... Không nhớ nổi đã có biết bao lần chỉ vì có quá ít thời gian mà nó bị anh cho ăn món "lẩu lưỡi" ngon lành, tại nó vốn rất thích mùi thơm của hương trà Dâu Dimas nhưng lại không chịu được độ nóng bỏng rát của cốc trà khi phải uống vội vội vàng vàng trong ánh mắt anh nhìn thật tinh nghịch mà nồng nàn đến không thể giận...

Tự nó... Tự nó đã chối từ tất cả những kỷ niệm và những cơ hội thân thương đó...

Lần thứ hai trong đời, một người đàn ông lại làm cho trái tim nó phải đau đớn, xót xa đến thế...

***
Lần đầu tiên, là khi người con trai là mối tình đầu của nó bỗng bị "sét đánh" choáng ngợp trước đôi mắt nai thăm thẳm mơ màng của một cô bé sinh viên năm thứ nhất mới nhập trường rất yêu kiều, xinh xắn. Khi những lời xì xào bóng gió của bạn bè bắt đầu bay đến tai nó và xuất hiện lời nói dối ngập ngừng đầu tiên của anh: "Tối nay... anh đi học thêm ngoại ngữ nhé!", nhưng rồi nó lại tận mắt chứng kiến anh đang vui vẻ cười đùa trong căn phòng KTX với cô bé ấy, cũng là khi niềm tin và những kỷ niệm lãng mạn, trong trẻo đầu đời mà nó vẫn tự hào nâng niu gìn giữ suốt hơn một năm trời yêu nhau đã tan vỡ như bong bóng xà phòng. Lòng kiêu hãnh của cô sinh viên đệ nhị văn khoa nổi tiếng học giỏi, chăm chỉ, khéo léo, dễ thương bỗng chốc vụn vỡ như chiếc bình pha lê rơi tan tành thành hàng ngàn vạn giọt nước mắt trong veo, nhức nhối... Nó chủ động nói lời chia tay, mặc ánh mắt tiếc nuối van lơn và những lời thanh minh đầy hối hận của anh: "Chỉ là một phút xao lòng của đàn ông thôi mà em... Cho anh xin lỗi. Thực sự anh chỉ yêu và chỉ cần một mình em thôi. Em là người con gái duy nhất có thể hiểu anh đến tận cùng..." Nó kiên quyết quay đi, âm thầm nghe niềm đau trong trái tim nhạy cảm mong manh của mình bị vắt kiệt cùng... Nếu đơn giản chỉ vì nét xinh đẹp kiều diễm trời cho ấy mà anh sẵn sàng đánh đổi bằng tất cả những kỷ niệm đắm say và những điều tốt đẹp khác trong con người nó - vốn vẫn là niềm tự hào, hãnh diện của anh trước bạn bè - thì trước hay sau trong cuộc đời này rồi anh cũng sẽ tuột khỏi vòng tay nó thôi, không bởi cô gái xinh đẹp này thì bởi cô gái kiều diễm khác...

Những ngày ấy, chỉ có lòng tự ái và niềm kiêu hãnh thầm lặng đã giúp nó đứng vững và vượt qua nỗi đau đầu đời tưởng không thể vượt qua, để vẫn có thể bình thản lên lớp học mỗi ngày và làm tròn phận sự của một cô lớp trưởng năng động, giỏi giang luôn được thày thương bạn mến, để vẫn có thể bình thản mỗi khi tình cờ đi qua anh, đi qua cô bé ấy với cái gật đầu chào thân thiện và nụ cười tươi tắn, để vẫn có thể bình thản bỏ lại đằng sau lưng những ánh mắt vừa ái ngại tò mò, vừa thầm kín tương tư của đám con trai. Chỉ có nó mới biết rằng trong thẳm sâu trái tim mình, vết thương đó sẽ không bao giờ lành miệng, vì nó là người không thể biết quên...

Sau nỗi đau ấy, nó nhìn đàn ông bằng con mắt khác. Không hận thù nhưng đầy cảnh giác. Nó chợt hiểu ra, trái tim đàn ông đôi khi còn yếu đuối, mong manh hơn cả trái tim của nó. Tình yêu và sự say mê trong họ không phải lúc nào cũng song trùng. Họ không dễ vượt qua một đôi mắt ướt át đa tình, một đôi chân dài thon thả miên man hay một số đo căng tròn nóng bỏng, dù trong đó không hề có tình yêu, và có thể nhanh chóng lãng quên. Thực ra đàn ông là những kẻ rất khôn ngoan, rất biết thế nào là giá trị của một người phụ nữ mà họ mong muốn được gắn bó suốt đời, nhưng lại khó có thể chối từ những cơ hội lãng du đi ngang về tắt...

Không né tránh, nhưng cũng không dễ dàng chịu công nhận thất bại, nó chọn cho mình một lối khác để bước đi trong lặng thầm kiêu hãnh, lặng thầm tích lũy và củng cố thêm cho mình những giá trị tốt đẹp khác mong làm phong phú hơn cái nhan sắc vốn không được trời ưu ái phú cho đến mức có thể làm choáng váng cánh đàn ông háo sắc, nhưng vẫn đủ duyên dáng, mặn mà để những ai đã từng gặp một lần khó có thể quên. Để bù đắp cho những gì đã từng bị tổn thương... Để anh sẽ phải hối tiếc suốt đời vì đã từng dại dột đánh mất tình yêu của nó... Để không bao giờ nó còn phải chịu nỗi đau bị chối từ một lần nữa trong đời...

***
Nhưng vẫn có nỗi đau lần thứ hai... Là vì...
 
Thực sự cho đến lúc này nó cũng chẳng biết là vì sao nữa...

Trái tim nó, ngay từ khi được sinh ra vốn đã rất nhạy cảm mong manh, đã hào phóng mang đến cho nó thật nhiều cảm xúc lãng mạn say mê với cuộc đời, với tình yêu, nhưng cũng không hề nương nhẹ mang về những nỗi buồn tủi vu vơ trước bất cứ sự đổi thay, dù là nhỏ bé nào trong trái tim những người mà nó yêu thương. Nó đã từng được đón nhận nhiều niềm vui sướng, cũng đã từng chịu đựng nhiều nỗi tủi buồn, nhưng chưa bao giờ thấy ghét bỏ trái tim mình. Biết yêu thương và được yêu thương luôn là niềm hạnh phúc lớn lao mà không phải ai cũng may mắn có được trong đời, như anh vẫn thường âu yếm nói: "Đó là quà tặng của cuộc sống đấy, yêu ạ"...
 
Nó gặp anh, khi đã chạm tới độ chín của một người đàn bà may mắn hội tụ được nhiều yếu tố mà một người đàn ông từng trải và hiểu đời thường ước muốn. Thời gian, kinh nghiệm sống, những niềm vui, nỗi buồn của cuộc đời, của tình yêu đầu tiên và những tố chất tiềm tàng tự bản thân nó có, đã hòa trộn thấm đượm trong nó một chất men say không dễ nhận ra nhưng đầy cuốn hút. Ở nó, có sự kết hợp đặc biệt giữa nhiều điều trái ngược tưởng như vô lý mà lại thành có lý. Nét kiêu sang, thông minh luôn kín đáo thấp thoáng bên cạnh sự thân thiện, cởi mở, khiêm nhường. Sự chín chắn, nghiêm túc xen lẫn vẻ hồn nhiên, hài hước, tinh nghịch. Sự tỉnh táo, thận trọng song hành cùng niềm lãng mạn, đam mê. Sự sắc sảo, quyết đoán không làm mất đi nét duyên dáng, đằm thắm, dịu dàng đầy nữ tính… Nhiều người nhận xét nó là type đàn bà “ba trong một” - vừa có sự hiểu biết, lắng nghe, chia sẻ của một người bạn tri kỷ tâm giao, vừa có nét chu đáo, quán xuyến, chăm lo của một người vợ hiền đảm đang, vừa có niềm đắm đuối, đam mê, nũng nịu của một người tình ngọt ngào - khiến trái tim của không ít những người đàn ông từng trải và thành đạt quanh nó luôn âm thầm ước ao, thèm muốn.

Nhưng nó lại chỉ yêu anh, một người đàn ông rất đỗi bình thường trong con mắt của mọi người, nhưng lại không hề tầm thường trong con mắt khó tính, khắt khe của nó. Anh không có sự hào nhoáng của danh vọng, địa vị, tiền tài, cũng không phải là người khéo léo, tâm lý, biết chiều chuộng phụ nữ, nhưng có sự phong phú, sinh động, am hiểu rất đặc biệt của một người đã sống nhiều, trải nghiệm nhiều hơn cả tuổi của mình. Mỗi khi ở bên anh, nó thấy cuộc đời thật vui vẻ, thú vị, nhiều màu sắc và rất đỗi bình yên, thấy mình được sống đúng là mình với những niềm vui, nỗi buồn không bao giờ nhàm chán, với sự khao khát, say mê đã từng bị vùi nén, ngủ im trong niềm kiêu hãnh âm thầm suốt một thời con gái… Chỉ đơn giản thế thôi, nhưng với nó, tình yêu của anh là cả một gia tài, vì cuộc đời đã dạy nó hiểu rằng: sắc đẹp cũng như danh vọng, địa vị, tiền tài ... tất cả rồi sẽ qua đi, được sống đúng là mình với tình yêu của chính mình mới là niềm hạnh phúc đích thực và đáng ước ao... Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nó và anh dường như đã hiểu nhau và cảm thấy gần gũi, thuộc về nhau từ lâu lắm rồi. Tình yêu đến thật ngọt ngào và tự nhiên, như không thể khác. Như không thể nào lại có niềm đau...

Nhưng nó sững sờ khi bất chợt nhận ra anh bỗng nhiên khác đi, rất khác... Có sự lững lờ, nhạt nhẽo, miễn cưỡng nào đó đã xen vào những ngày tháng dấu yêu nồng nàn. Mật độ những tin nhắn thưa dần, hình như không còn nữa sự tha thiết, say mê, nhung nhớ. Những cuộc gọi cũng thưa dần, tuy vẫn được duy trì mỗi ngày nhưng hình như thật khô khan, chỉ như một nghĩa vụ cần phải duy trì. Những cuộc hẹn bên quán cafe cũng thưa dần, và mỗi lúc ngồi đối diện bên nhau, hình như không còn nữa những câu chuyện ríu rít bất tận không đầu không đuôi tràn ngập tiếng cười hạnh phúc, không còn nữa những ánh mắt trìu mến yêu thương và cảm giác mong ngóng đợi chờ từng giây từng phút... Có phải sự thật là thế không, hay chỉ do trái tim quá nhạy cảm mong manh của nó đã tự tưởng tượng ra tất cả? Từ nơi nào đó thẳm sâu trong lồng ngực nó chợt nhói đau một niềm linh cảm mơ hồ. Nó lẳng lặng dỗi hờn. Những tin nhắn từ nó cũng bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo. Những câu nói cũng bỗng chốc trở nên cứng nhắc, khô khan. Những tiếng cười đùa cũng bỗng chốc trở nên thưa vắng… Nó không còn chủ động nhấc máy gọi điện hay nhắn tin cho anh nữa, và từ chối luôn cả những cuộc hẹn hò... Nó cũng trở thành một người khác đi, rất khác…

Nhưng anh không nói gì, không hề nói gì trước thái độ ngang ngược cố tình của nó. Không giải thích, không hỏi han, không thắc mắc, cứ lẳng lặng xa dần… Như nó chưa từng là gì cả... Như nó không đáng là gì cả... Không đáng được nhận cả một lời chia tay hay giải thích...

Tại sao???... Nó ngàn lần muốn gào lên thật to câu hỏi ấy, nhưng lòng kiêu hãnh bất cần đã ngăn nó lại. Anh đã quá đủ trưởng thành để tự ý thức và chịu trách nhiệm trước việc mình làm. Và nó cũng quá đủ trưởng thành để biết tự yêu quý và tôn trọng bản thân mình, trước khi để cho người khác có cơ hội coi thường, chà đạp. Nếu anh đã chọn sự im lặng, chắc là anh có lý do riêng. Tại vì nó đã làm cho anh thấy chán ngấy và mệt mỏi... Tại vì anh đã có hình bóng khác thay thế nó trong trái tim anh... Tại vì cuộc đời phức tạp chồng chéo những mối quan hệ giăng mắc này đâu phải điều gì cũng có thể chiều theo ước muốn của những trái tim đỏng đảnh... Tại vì anh né tránh, sợ nếu nói ra lý do thật sự, sẽ một lần nữa làm đau nó… Tại vì...

Mà thôi… Lần thứ hai trong đời, nó sẽ chủ động ra đi, như đã từng ra đi mà không cần chờ một lời giải thích... Cho dù nỗi đau xót xa này không còn giống nỗi đau tinh khôi của một thời nông nổi dại khờ... Cho dù nó không thể nào tin một người từng trải, sâu sắc như anh lại nỡ cư xử với nó theo cách ấy... Nhưng nó sẽ không làm khó cho anh, và cũng sẽ không hành hạ thêm trái tim mình nữa bằng những nỗi dằn vặt nghi ngờ mà nó không đáng chịu. Nó tin là anh có lý do riêng - cái lý do rất có thể anh sẽ chỉ nói ra khi nó đã đi xa, đi quá xa rồi không thể quay trở lại...
 
Mà thôi...
 
Ai đó đã từng nói rằng: "Trái tim có những lý lẽ mà lý trí không sao hiểu được"...

Ai đó đã từng nói rằng: "Trong đời có nhiều cách để yêu thương, nhưng đừng để tình yêu kia mang tổn thương, trở thành nỗi đau thương"...
 
Ai đó đã từng nói rằng: "Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy"...
 
Và ai đó đã từng hỏi rằng: "Sao trái tim em thật yếu đuối mong manh mà niềm kiêu hãnh lại nhiều đến thế?"...

Một ngày ở Nam Ninh



 
  
 

Khách sạn Tân Vạn Thông, 27-1-2004
Hôm nay là một ngày có nhiều ấn tượng thật thú vị. Nếu như cảm giác của ngày hôm qua là sự mệt mỏi do những chuyến hành trình liên miên đơn điệu, thì hôm nay, mặc dù những chuyến hành trình vẫn tiếp tục, nhưng thật vui và bổ ích. Sau một giấc ngủ khá ngon lành, mình tỉnh giấc lúc 7h45’ (giờ TQ, tức 6h45’ giờ VN). 8h điện thoại của khác sạn tự động đổ chuông đánh thức mọi người, và bữa ăn sáng bắt đầu lúc 8h30 với những món ăn đặc sệt TQ: cháo hoa, quẩy, bánh bao, mì sợi, các loại dưa củ muối và trứng luộc. Mặc dù bình thường mình ăn sáng rất í, nhưng cảm giác lạ miệng và muốn thưởng thức mỗi thứ một tí đã khiến mình no căng bụng, tha hồ năng lượng cho một ngày hoạt động.
Đúng 9h xe bus bắt đầu xuất phát. Xe cộ ở TQ hầu hết là xe tự đóng (tinh thần tự tôn dân tộc cao chót vót!) nên chất lượng không tốt lắm, máy nổ ầm ĩ và long sòng sọc, nhất là những khi phải bò lên dốc. Xe to nhất mà họ đóng chỉ có 30 chỗ ngồi – vừa đủ chỗ cho đoàn VN và cô hướng dẫn viễn tên là Hứa Hiểu Phấn. Cô bé này thật nhanh nhẹn, dễ thương, duyên dáng và rất giỏi dùng từ ngữ tiếng Việt, ngay cả những câu khó bằng tiếng lóng, tiếng địa phương, nên đối đáp rất sành sỏi với hội cán bộ đoàn tếu táo chẳng lấy gì làm hiền lành này. Mình xuất thân là dân ngôn ngữ học, mà trong bụng cũng phải thầm phục tài cô bé này, sử dụng ngoại ngữ tốt không kém gì dân bản địa!
Khách sạn mình ở chỉ cách trung tâm thành phố Nam Ninh chừng 1-2 km. Khu trung tâm khá sầm uất, kiến trúc hiện đại và được quy hoạch rất bài bản. Ấn tượng bao trùm nhất: đây là một thành phố “Xanh– Sạch – Đẹp” đúng nghĩa. Cây cối um tùm ven đường đi, nép xen kẽ dưới những cây  cổ thụ là những cây nhỏ được xén tỉa hình trụ (người TQ có vẻ khoái hình tròn và hình trụ). Trên đường đi, qua rất nhiều công viên rộng mênh mông với những thảm cỏ mềm mịn đang mùa đổi màu vàng, có cả một công viên quốc tế với đủ các loại cây từ các nước gửi đến. Nghe Phấn nói, thành phố sắp tới sẽ quy hoạch mỗi dãy phố có một công viên riêng ở 2 bên đường đi dành cho người đi bộ và tập thể dục, chơi thể thao – thế thì thiên đường thật!
Quảng Tây là khu tự trị của dân tộc Choang - dân tộc lớn nhất trong số 55 dân tộc thiểu số ở TQ, ngoài dân tộc Hán – vốn có vị trí như dân tộc Kinh ở VN. Trung Quốc có 4 thành phố trực thuộc TW: Bắc Kinh, Thượng Hải, Trùng Khánh, Thiên Tân; có 5 khu tự trị: Quảng Tây, Tây Tạng, Tân Cương, Ninh Hải và Mông (Mông Cổ). Các khu tự trị đươc phép độc quyền về hành chính, phong tục tập quán (tất nhiên là trên cơ sở luật pháp chung của Nhà nước TQ). Quảng Tây có diện tích 23.000 km2 với 48 triệu dân gồm 12 dân tộc. Còn diện tích thành phố Nam Ninh hơn 10.000 km2, dân số 3 triệu người. Người TQ thích ở chung cư, và giá một căn hộ ở khu trung tâm có thể lên tới 2 tỉ VND (thời giá 2004)/120 m2.
Thành phố Nam Ninh được coi là trung tâm du lịch, giao thông, thương mại của Quảng Tây và Nam TQ, còn được gọi là thành phố Xanh, thành phố Mùa Xuân. Đây là đầu mối tỏa đi các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thẩm Quyến, có sân bay quốc tế với trung bình 30 chuyến bay/ngày. Trên những con đường đoàn mình đi qua là những tòa nhà cao tầng lộng lẫy, cửa hàng cửa hiệu san sát biển quảng cáo rực rỡ đèn màu trang trí. Chỗ nào cũng rực lên màu đỏ của đèn lồng, quất và câu đối, như vẫn còn nguyên phong vị Tết. Đặc biệt có một bức tranh rất to, đẹp được dựng ảnh chân dung 3 vị lãnh tụ nổi tiếng của TQ: Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân – cả 3 đều đang vỗ tay và tươi cười, nhưng nếu quan sát kỹ thì thấy lời giới thiệu của Hứa Hiểu Phấn thật có lý: Mao Trạch Đông là lãnh đạo của thời kỳ Trung Quốc đang đóng cửa nên 2 bàn tay vỗ khép chặt vào nhau. Đặng Tiểu Bình thời bắt đầu mở cửa, nên 2 bàn tay vỗ hé mở rộng hơn 1 chút. Còn Giang Trạch Dân là thời kỳ mở cửa nên 2 bàn tay vỗ mở rộng phóng khoáng. Mới thấy người Trung Quốc thật thâm thúy làm sao!
Địa điểm đầu tiên đoàn tới là vườn Thanh Tú Sơn (còn gọi là lộc phổi của thành phố) rộng mênh mông 4,2 ha với bạt ngàn cây xanh và những thảm cỏ vàng. Ở đây có nhiều điểm du lịch rất ấn tượng: Tam Bảo Đường nghi ngút khói hương và đông nghịt người, vì hôm nay là mùng 6 Tết – ngày lễ Quan Âm khai quang đầu năm. Theo như Phấn nói, tên chùa là Tam Bảo Đường, vì ở đây thờ 3 bảo (tượng) là 3 hòn đá tự nhiên từ trên trời rơi xuống, mang hình Phật Thích ca màu ni – Thái thượng lão quân – Quan thế âm bồ tát, nhưng hiện nay chỉ còn 2 bảo được thờ, vì bảo Quan thế âm đã bị mất tích từ lâu. Còn theo lời Bình – chuyên viên Trung tâm du lịch TN - TW Đoàn, thì gọi là Tam Bảo Đường vì thờ 3 đức Phật ở 3 thời: Phật A di đà (thời quá khứ), Phật Quan thế âm bồ tát (thời hiện tại) và Phật Di Lặc (thời tương lai). Chẳng biết ai đúng ai sai, nhưng trong khuôn viên nhà chùa có nhiều bức tượng thật ấn tượng. Chẳng hạn tượng Phật Ngọc Thích ca mầu ni được chạm khắc từ đá ngọc trắng do Miến Điện tặng, thợ TQ phải chạm khắc trong 1 năm 9 tháng mới xong, tạc dáng Phật đang nằm ung dung tĩnh tại, to bằng 10 người thật. Hay tượng Đức thánh Quan Công bằng đồng đen cao đến 3 mét, đường bệ uy nghiêm. Phía sân sau là những dãy hương thơm to cao hàng mét do những người đi chùa dâng cúng. Không khí nơi đây thật thâm nghiêm, ấm áp và thân thuộc như các ngôi chùa ở VN, khiến cả đoàn có thể quên đi cái lạnh 6 độ ngoài trời. Cũng may là sáng nay trời không mưa như đêm qua, nên nhiệt độ hiếm có này không đến nỗi trở thành không chịu nổi.
Thanh Tú Sơn có 8 ngọn núi, tháp Phượng Hoàng được xây ở ngọn núi cao nhất gồm 3 tầng (tháp ở TQ được xây theo số tầng lẻ với quan niệm số lẻ là số dương- nam, số chẵn là số âm- nữ). Tương truyền rằng : xưa kia vùng này rất nghèo, trời thương nên phái đến 1 con phượng hoàng tỏa ánh sáng lộng lẫy. Cứ sáng sớm tinh mơ, nhà nào mở cửa sớm đón ánh sáng vào nhà thì ánh sáng đó sẽ hóa thành vàng. Nhưng có người tham lam muốn bắt phượng hoàng về làm của riêng, vì thế chim đã bay đi. Từ đó (1970) người dân nơi đây xây tháp để tưởng nhớ phượng hoàng với ước mong một ngày phượng hoàng sẽ trở về.
Từ tháp Phượng hoàng, bọn mình đến thăm vườn Thái Lan - khu vườn được xây vào năm 1997 theo thỏa thuận giữa chính phủ 2 nước nhằm tìm hiểu nền văn hóa lẫn nhau. Tại đây mọi kiến trúc được thể hiện theo đúng phong cách Thái Lan, từ những mái đền tháp lô nhô đến cây cối, cửa hàng bán đồ lưu niệm, quần áo… Phấn đùa: “Các anh chị cứ chụp ảnh ở đây, nói đùa là vừa đi du lịch Thái Lan về thì ai cũng tin”. Vào tháng mười, tại đây cũng sẽ diễn ra lễ té nước theo phong tục Thái Lan. Vào 3/3 ở TQ có Tết Dân ca (hát đối) vào đúng dịp hoa đào nở. Rất nhiều lứa đôi tìm hiểu và bén duyên nhau từ Tết Dân ca này, và ai biết hát đối mới tìm được bạn (mình mà sinh ra ở TQ thì chịu ế chồng là cái chắc!). Bọn mình đề nghị Phấn hát thử mấy câu đối đáp, nghe giai điệu thật dễ thương, mà nội dung thì cũng thật thú vị, kiểu như hát đố hoa, hát si, hát lượn của đồng bào dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc nước mình: “Em đố anh cái gì xòe như cái ô trên mặt nước? Em đố anh cái gì đánh nhau trong nước?” Rồi: “Bố mẹ anh có khỏe không? Nhà anh có bao nhiêu trâu bò?...” Ái chà, con gái ở TQ đắt giá lắm nhé! Lễ thách cưới phải có ít nhất 70 con gà, 4 đầu heo, 10 con heo, 400kg gạo… Đàn ông lấy được vợ về thì chiều chuộng nâng niu hết sức, vì TQ rất hiếm con gái do chính sách chỉ đẻ 1 con (Thảo nào con gái VN mình bị bắt cóc bán sang đây nhiều thế!) Mà những phụ nữ TQ mình đã gặp trông cũng bình thường lắm, chả xinh hơn phụ nữ VN đâu. Xem phim TQ thấy mê mẩn hết cả người, chắc những cô gái xinh như “Hồng lâu mộng” hay “Tây du ký” đã bị bắt cóc hết về các thành phố thuộc TW hay đi đóng phim hết cả rồi!
Rời vườn Thái Lan, cả đoàn đến Thiên Văn Môn – nơi đã từng quay cảnh cho bộ phim “Tây du ký”. Phong cảnh nơi đây rất đẹp. Phía dưới là hồ Diêu trì nuôi rất nhiều cá vàng cảnh, có những con to đến hàng cân. Du khách có thể mua những túi thức ăn giá 2 nhân dân tệ (4.000VND) rắc xuống nước là cá đến hàng đàn, nhưng không được câu cá. Không khí yên tĩnh, thoáng đãng và trầm mặc như ở hồ câu cá của các vua Triều Nguyễn tại Huế mà mình đã từng đến. Phía trên cao, rất cao, dọc theo những bậc đá ngút mắt bóng cây và lá mục rụng dày hàng tấc, bỗng đột ngột hiện ra ngôi tháp Long Tượng 9 tầng cao 33,35 mét được xây từ thời nhà Minh. Đến năm 1937 tháp bị Quốc Dân Đảng phá vì sợ cao quá dễ bị phát hiện. Năm 1984 tháp được xây dựng lại, năm 1986 hoàn thành, mô phỏng đúng lối kiến trúc như thời xưa. Tháp có 8 mặt quay ra 8 hướng, mình đếm được 223 bậc cầu thang, Nam TT lại đếm 224 bậc, nhưng “phệt” quá rồi, để lần sau nếu có dịp sẽ quay lại đây “kiểm tra” chính  xác lại vậy.
Bữa ăn trưa ở quán Miêu Vương thật nhiều ấn tượng. Đây là quán của người Mèo (VN) rất được du khách ưa chuộng. Bước chân vào quán, có cả một đội quân mặc quần áo dân tộc sặc sỡ thổi kèn, vỗ tay chào mừng. Các cô cậu phục vụ trong quán đồng thời kiêm luôn diễn viên hát múa, xinh xắn, tươi tỉnh và rất chuyên nghiệp  trong việc phục vụ khách du lịch. Trang trí trong quán và sân khấu cũng khá đẹp, tuy thức ăn thì không được hợp khẩu vị lắm. Thú vị nhất là được xem màn “cưới vợ” cho anh Tạo – người được các cô gái chọn làm “chú rể” (Đoàn nào đến ăn ở đây cũng được tổ chức một “đám cưới” như thế). Tất nhiên cô dâu trùm khăn đỏ theo đúng phong tục TQ và rất xinh. Chú rể và cô dâu cùng nhau đi qua một cái cầu bắc bằng một thanh tre, đến đoạn “2 con dê húc nhau” thì tất nhiên chú rể phải cõng cô dâu quay một vòng để đổi chỗ, rồi phải cõng đi tiếp một vòng quanh nhà, sau đó “lì xì” cho cô dâu rồi mới được mở khăn trùm đầu ra và uống rượu cùng (khi uống rượu 2 người phải cầm tai nhau đấy). Chỉ tiếc là anh Tạo không đủ can đảm để… hôn cô dâu một cái và cũng không được “động phòng”. Sau lễ cưới, “đoàn ca nhạc” ùa xuống chúc rượu với khách (một thứ rượu do người Mèo tự nấu, ngọt như rượu nếp vậy). Tất nhiên sau khi uống rượu xong khách phải có “lì xì” cho người mời rượu. Không khí thật vui vẻ thoải mái, cười đến đau cả bụng.
Không khí vui vẻ sau khi rời quán Miêu Vương bỗng bị lắng đi 1 chút khi Phấn đưa đoàn ghé qua 1 nơi gọi là “Tập đoàn chế dược Lưỡng nghĩa hiên Nam Ninh” Qua rất nhiều công đoạn xem xét và giới thiệu cầu kỳ, tóm lại: nơi đây là 1 cơ sở sản xuất và bán thuốc Bắc, những loại thuốc trị “bách bệnh” với những kiểu quảng cáo rùng rợn như: vuốt tay vào sợi xích nung đỏ để quảng cáo thuốc bỏng hiệu “Bảo vô bảo” (mà có phải thuốc đó chỉ chữa được mỗi chứng bỏng không đâu!!!) hay bẻ gãy chân gà rồi bó thuốc lại mà gà vẫn đi được như bình thường để quảng cáo thuốc chữa xương khớp. Rồi lại khám bệnh tư vấn miễn phí nữa chứ! Đến cái đoạn các bác sĩ, dược sĩ ùa vào phòng khám bệnh, kê đơn là mình chuồn thẳng ra ngoài đường đứng chơi. Thế mà cũng khối người “tưởng bở”, mất từ mấy trăm nghìn đến mấy triệu đồng để mua lấy mấy lời an ủi, trêu chọc vào người. Buồn cười nhất là loại  thuốc thuốc nhãn hiệu “ Mãnh Long” - nghe nói thả vào bát mì tôm còn làm mì tôm dựng thẳng lên được cơ mà!
Địa điểm cuối cùng đoàn đến thăm trong ngày là Vườn Văn vật - nơi lưu giữ nhiều kiến trúc của các dân tộc thiểu số TQ, nhiều nhất là của dân tộc Choang. Ngay cửa ra vào là biểu tượng 1 cái trống đồng khổng lồ bằng xi măng cao đến 10 mét (trống đồng Quảng Tây có lịch sử 2000 năm) cũng là biểu tượng của dân tộc Choang (họ đánh giá mức độ sự giàu có bằng trống đồng). Mình không rành lắm về khảo cổ, nhưng nhìn thoáng qua thấy nhiều loại hoa văn, hình tượng trên đó cũng khá giống trống đồng VN, chỉ có 1 hình ảnh có vẻ lạ, đó là 2 con ếch đang cõng nhau (ở bên mình, hình như là con cóc, và chỉ có 1 con thôi). Đi sâu vào bên trong vườn là 1 số phong cảnh nhân tạo, kiến trúc nhà cửa, đồ vật lưu niệm, cũng không phong phú lắm. Có 2 điều làm mình lưu ý hơn cả, là 1 ao nước trong veo tĩnh lặng gợi nhớ đến bài thơ Thu vịnh của Nguyễn Khuyến, và 1 cây cột giữa trời, quấn quanh là 1 con rồng đang lao mình chúc đầu xuống đất, mà mọi người cười ầm lên gọi đùa: “rồng lộn”!
Trên đường về, mọi người dừng lại ở chợ Hòa Bình - một khu chợ bình dân cách khách sạn khoảng 1 km. Trong vòng 2 tiếng đồng hồ, có vẻ là quá ít ỏi để có thể đi hết 1 khu chợ rộng lớn như thế. Mình chỉ đi được 1 phạm vi rất hẹp ở tầng 1, nhưng cũng có thể hình dung ra hết những ngóc ngách của chợ. Hàng hóa rất nhiều, mà nói thách cũng rất khiếp, có khi cao gấp 3- 4 lần giá bán. Nhưng hình như mọi người đều rất có vẻ hài lòng vì thấy mình “đi chợ” giỏi, mua được nhiều thứ với giá cả chấp nhận được, thậm chí là rẻ so với VN. Nhiều nhất là mua quần áo rét, rồi đến đầu đĩa và dăm ba thứ linh tinh. Không có phiên dịch, nên đi chợ rất buồn cười, chỉ chỉ trỏ trỏ, hoa chân múa tay, viết giá mặc cả ra giấy, rồi cả người mua lẫn người bán đều cười ầm lên vì những giá cả bán - mua chênh lệch nhau như trên trời - dưới đất. Tiếc là thời gian không có nhiều, chứ nếu không chắc túi tiền nhân dân tệ vốn ít ỏi của mình sẽ vơi đi nhanh chóng lắm!
Sau bữa ăn tối, nhiều người vẫn còn tiếc rẻ, lại tiếp tục đi chơi phố cho đỡ buồn. Đoạn đường phố quanh khách sạn mình ở tuy không đẹp lắm, nhưng cũng khá bắt mắt với các biển hiệu quảng cáo đủ màu nhấp nháy. Thời tiết rất lạnh, khá thích hợp với việc đi bộ tung tăng. La cà khắp mọi nơi chốn, cuối cùng mọi người sa vào 1 siêu thị cao 11 tầng. Quả thật là choáng ngợp với đủ mọi thứ hàng hóa lộng lẫy, đặc biệt là quần áo. Đêm nay, chắc giấc mơ của mình sẽ quanh quẩn đi lên đi xuống trong 11 tầng siêu thị này là hết đêm thôi…
   
 
 
 
 
 
 

Điều bí mật của hoa Bằng lăng


 
                                                                          
 
 
Thế là đã qua môn thi đầu tiên trong cuộc đời sinh viên của tôi. Cũng không có gì ghê gớm lắm như tôi vẫn tưởng. Thế mà đã suốt một tuần nay tôi mải mê trên thư viện, chúi mũi vào đống giáo trình, tài liệu ngổn ngang, như một loài gặm nhấm đáng thương, chẳng còn để ý gì đến thế giới xung quanh. Không còn thì giờ rong ruổi đạp xe sang trường Đại học BK thăm Lan - cô bạn thân thiết nhất, và cũng chẳng kịp nhận ra mùa hè đầy mong đợi đã sang, với cái nắng chói chang, với những bông phượng đầu tiên như những chiếc đèn lồng đã thập thò thắp lửa. Chỉ đến chiều nay, tự thưởng cho mình một chiều xả hơi lang thang, vẫn con đường lên thư viện rợp bóng cây, nhưng tôi mới kịp giật mình nhận ra tiếng ve kêu. Cả một trời tiếng ve như sôi lên, như gọi tuổi học trò, như trách móc. Đôi cơn gió ồn ào tinh nghịch thổi bay tung mái tóc, làm rớt cả tiếng ve xuống tay tôi. Tôi ngước nhìn lên, và chợt ngạc nhiên. Một, hai, ba... nhiều nhiều những mảng màu tím biếc bồng bềnh trên tán lá mướt xanh. Những thân cành gầy guộc, cằn cỗi, lầm lì đến phát ghét đón chúng tôi mùa thu nhập trường năm trước đã biến đi đâu mất, cứ như trong cổ tích. Một cơn lốc nhỏ nghịch ngơm xoáy chiếc "vòi rồng" tí xíu đầy bụi cát và những lá cây khô, nhảy nhót ào qua chân tôi rồi cuốn tít về xa, mang theo một cánh bướm tím mỏng manh, chấp chới... Tôi đuổi theo và ngỡ ngàng nâng trên tay cánh bướm tim tím ấy - có phải đó chính là màu tím của loài hoa tôi chưa kịp biết tên? Màu tím xôm xốp, mong manh, yếu ớt thật dễ thương. Tôi ấp nhẹ cánh hoa vào giữa hai bàn tay, lòng thấy xôn xao và bất chợt nghiêng tai lắng nghe... Hình như cánh hoa tím trong lòng tay tôi đang khe khẽ cựa quậy, thầm thì, gợi nhắc tôi nhớ về khúc sông quê quen thuộc mướt mát màu tím lục bình trôi, nhớ về tuổi học trò ngây thơ mực tím hoen đầy trên tay, trên má...
Bỗng "K..e..e..t!" Tôi giật mình vì tiếng phanh xe rít ngay bên cạnh. Bẽn lẽn cười thay lời xin lỗi, tôi vội bước tránh sang bên, mắt vẫn chưa rời khỏi cánh hoa và dòng kỷ niệm vẫn ùa về chật chội trên tay.
- Bé cũng thích hoa bằng lăng lắm hả? Ồ, mà trông bé giống hệt cánh bằng lăng đó thôi!
Bằng lăng? Tôi ngẩng phắt đầu lên. Sát bên tôi là một khuôn mặt tuấn tú, ưa nhìn với ánh mắt nâu ngời sáng và khoé miệng tươi tắn. Anh cũng đang cầm trên tay một cành hoa tím ấy. Tôi vội vàng hỏi, không kịp nhận thấy mình đang luống cuống:
- Có phải… anh vừa nói… hoa bằng lăng?
Chàng trai phá lên cười giòn tan:
- Ôi, lại một cô bé từ trên trời rơi xuống! Đúng là hoa bằng lăng đấy bé ơi! Xin lỗi nghe, anh đang vội chút xíu…
Tiếng cười trẻ trung chưa tắt, chiếc xe đã lao vút đi. Tôi ngơ ngẩn nhìn theo dáng người cao dong dỏng, hơi khuỳnh khoàng trên chiếc xe Cuốc với cành hoa tím cầm tay - anh chàng thật đẹp trai và dễ mến! Bỗng nhiên một niềm vui dâng lên tràn ngập tâm hồn tôi. Hoa bằng lăng đây ư? Loài hoa tôi mới chỉ được biết tên qua bài ca ưa thích. Buổi học cuối cũng dưới mái trường phổ thông… Gió mơn man đùa qua khung cửa lớp, vờn những sợi tóc bay bay, làm xao động trang vở mở dở dang… Những cặp mắt thơ ngây trong trẻo chợt ánh lên màu tím mơ màng khi giọng ca mượt mà của Lan trải dài đằm thắm: “Gió lên lay động hoa bằng lăng ôi thướt tha. Hoa mặn mà, hoa diễm kiều…” Tôi cứ tiếc khi nó khẽ nghiêng mái đầu có đôi bím tóc xinh xinh, chớp chớp hàng mi dài thật rợp và nhoẻn nụ cười hồn nhiên đón tràng pháo tay giòn giã của cả lớp, tôi lại không có trong tay một bông bằng lăng để tặng nó, lúc ấy chắc sẽ thật bất ngờ. Bởi cái thị xã tỉnh lẻ nhỏ bé - thế giới tuổi thơ của chúng tôi - không có hoa bằng lăng mà chỉ nhiều, thật nhiều hoa sữa, nên tất cả bọn con gái lớp tôi đều ước ao được nhìn thấy loài hoa ấy. Thế mà giờ đây, niềm ao ước ấy đang nép gọn trong lòng tay tôi, khe khẽ động đậy như muốn nói điều gì. Lan mà nhìn thấy, chắc là nó phải ngạc nhiên và vui lắm. Chẳng gì tôi cũng là đứa phát hiện ra bí mật này trước nó, tôi phải làm nó thật bất ngờ mới được! Tôi nhoẻn một nụ cười thích thú. Rất cám ơn anh chàng đẹp trai đã vô tình tặng chúng tôi một niềm vui. Mà anh ấy nói gì ấy nhỉ? “Trông bé giống hệt cánh bằng lăng đó thôi…” Tôi ư? Tôi nhìn lại mình và mới chợt nhận ra: tôi đang mặc trên người chiếc áo màu tím hoa lục bình của khúc sông quê, cũng giống hệt màu hoa bằng lăng, xôm xốp, mỏng mảnh, bồng bềnh… Bất giác tôi bắt gặp mình đang khe khẽ hát, mặc dù thật ít khi tôi hát: “Gió lên lay động hoa bằng lăng ôi thướt tha. Hoa mặn mà, hoa diễm kiều…”
 
 
 
***
 
Vẫn còn 2 môn thi tiếp theo như cái barie chắn đường chưa cho tôi có thời gian đến thăm Lan và khoe bí mật của mình. Tôi vẫn thường xuyên lên thư viện, nhưng không còn chỉ hoàn toàn say sưa vùi đầu vào bài vở như trước nữa. Những bông bằng lăng ngoài cửa sổ cứ bí mật thầm thì vẫy gọi tôi. Mỗi lúc giải lao, tạm biệt những chồng sách và đáp án dài dàng dặc, ánh mắt tôi lại được ngợp trong màu hoa tím. Tôi đã phát hiện ra một góc nhỏ riêng riêng, thoáng đãng trên bậc thềm cao ngất của thư viện, khuất sau bụi ngâu xanh rậm rạp, có thể tha hồ mơ màng mà chẳng bị ai để ý. Tuyệt vời hơn cả là nó ở ngay dưới vòm hoa bằng lăng. Những tán cây sà vào chỗ tôi ngồi, như một cái ô che bồng bềnh, tím ngắt. Đôi cơn gió bứt những cánh hoa mỏng mảnh thả chấp chới xuống vai, xuống tóc, xuống quanh chỗ tôi ngồi, dệt thành tấm thảm hoa.Tôi cứ mải mê với trò chơi muôn thuở: bứt rời từng cánh hoa để đoán sự thành công trong những ước muốn của mình. Có - Không - Có - Không - Có… Tôi đã từng ép không biết bao nhiêu cánh hoa vào trong vở mà vẫn không thấy chán. Mỗi ngày hình như tôi lại nhặt được một bông hoa đẹp hơn, màu tím quyến rũ hơn. Và tôi cũng hay mặc chiếc áo tím bồng bềnh hơn trước. Cứ mỗi khi khoác chiếc áo ấy vào người, bên tai tôi lại vang lên câu nói thầm thì dịu ngọt: “Trông bé giống hệt cánh bằng lăng đó thôi!…” Anh là ai nhỉ, chàng trai đã tặng tôi niềm vui bất ngờ ấy? Từ hôm đó, tôi cứ để ý kiếm tìm một bóng dáng, đợi chờ một lần gặp lại mà không thấy. Tôi tự cười mình vu vơ. Nào tôi đã biết gì đâu ngoài một câu nói vô tình có lẽ chẳng dành cho riêng tôi, ngoài ánh mắt nâu ngời sáng và khoé miệng tươi tắn, ngoài tiếng cười trẻ trung và cái dáng cao dong dỏng, hơi khuỳnh khoàng trên chiếc xe Cuốc với cành hoa tím cầm tay… Chuyện tình cờ xảy ra nhanh như một giấc mơ. Có lẽ chàng trai đang hối hả phóng xe đi với niềm vui nào đợi chờ phía trước, đã quên biến mất cô bé mặc áo tím đứng chắn ngang đường, quên luôn đi cái liên tưởng bất chợt của anh, không biết rằng câu nhận xét bâng quơ ấy đã mắc lại mãi mãi trong tâm hồn cô sinh viên “đệ nhất văn khoa” đầy mộng mơ, khao khát. Tôi như con nhện vương tơ cứ dệt mãi quanh mình những vòng tơ mỏng manh của niềm hy vọng. Anh đã từng gọi tôi là “Bé”. Và giọng anh thật dịu dàng. Anh có để ý đến tôi không? Có - Không - Có - Không - Có… Cánh bằng lăng cuối cùng bứt khỏi tay đã tiếp thêm cho tôi niềm hy vọng mới. Và từ lúc nào không biết, hình bóng anh đã đi vào thế giới mộng mơ thầm kín của riêng tôi, trong những giấc mơ tím dịu dàng. Tôi thấy mình ngồi trên khung chiếc xe Cuốc ấy, giữa vòng tay ấm áp của anh, mái tóc tôi bay bay vương vào khuôn mặt anh và khóe miệng tươi tắn kia kề sát bên má tôi, thầm thì những lời dịu ngọt: “ Bé cũng thích hoa bằng lăng lắm hả? Ồ, mà trông bé giống hệt cánh bằng lăng đó thôi!...” Tôi cùng anh đến thăm Lan. Chiếc xe của chúng tôi giăng đầy những bông bằng lăng trông như cỗ xe hoa tím ngát cứ đi, đi mãi trên con đường Láng rợp bóng cây. Tiếng cười trẻ trung của anh cùng những cánh hoa tím rơi… rơi… đầy ắp lòng tay tôi và rải đầy theo vòng bánh xe quay…
 
 
 
 
***

Thế là cuối cùng chỉ còn tôi và 2 tháng hè tự do, không phải ràng buộc gì với sách vở, học hành và những trang đáp án dài dằng dặc nữa. Tôi nôn nóng mong đến lúc gặp Lan, được khoe với nó điều bí mật đang cựa quậy trong lòng và không quên chạy ra gốc bằng lăng, tìm chọn một cành hoa đẹp nhất để mang tặng nó. Đang nghiêng ngó, bỗng tôi lại giật mình
-Cô bé làm gì đấy? Định bắt ve à? Hay định hái bằng lăng?
Không biết bằng cách nào, giọng nói ấm áp trìu mến ấy đã len thẳng được vào tim tôi, làm trái tim nhỏ bé tội nghiệp của tôi bỗng dưng thắt lại, rồi đập loạn xạ trong lồng ngực. Tôi nín thở, từ từ quay đầu lại thật chậm, như chỉ sợ sẽ làm những tiếng nói hằng chờ mong ấy giật mình bay đi mất. Đúng anh rồi – chàng trai trong những giấc mơ tím của tôi. Nhưng hôm nay, không có chiếc xe Cuốc, trông anh bỗng như nhỏ bé hơn, hiền lành hơn và… đẹp trai hơn bao giờ hết. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật dài, và cố gắng lắm mới thốt ra được mấy tiếng rời rạc, hụt hẫng như tiếng ai khác:
-Đúng là… anh… đấy ư?
Chắc nét mặt tôi lúc ấy trông tội nghiệp lắm, nên nụ cười tươi rói trên môi anh bỗng vụt tắt. Anh hốt hoảng giữ lấy hai tay tôi, lo lắng:
-Ừ, anh đây. Nhưng em làm sao thế? Em ốm phải không?
Trong lòng tôi chợt bừng lên một niềm cảm xúc mãnh liệt mà tôi chưa từng bao giờ biết, khi bàn tay anh chạm vào cánh tay tôi. Tôi vội cúi khuôn mặt nóng bừng, ấp úng:
-Dạ… em không sao ạ. Đôi khi… em vẫn thế…
Đến lượt anh lúng túng:
-Xin lỗi em, anh không cố ý. Tại anh cứ tưởng em sắp ngất đến nơi… Mà này, lúc nãy em cứ nghiêng ngó gì mãi thế? Định bắt ve hay định hái bằng lăng?
Trời ạ, cứ như anh đi guốc vào bụng tôi vậy. Tôi mừng rỡ:
-Vâng, anh giúp em với! Em định hái cành đẹp đẹp kia kìa, cho một người bạn…
Anh tươi tỉnh:
-Sẵn sàng thôi. Sao ý anh em mình giống nhau thế?
-Anh cũng thích bằng lăng à?
-Ừ, … mà không. Nói đúng ra trước kia thì không, nhưng bây giờ thì có…
Không để ý đến câu nói khó hiểu của anh, tôi tíu tít:
-Không, không phải cành ấy đâu! Cành kia cơ mà, cả cành kia nữa…
Anh nhảy xuống, chìa cả hai cành hoa tím còn rung rinh cho tôi:
-Đây, em chọn cành nào, hả cô bé thích bằng lăng? Mà trên đời này có bao nhiêu loài hoa đẹp, tại sao em lại thích nó?
-Thế tại sao anh cũng thích nó?
-À, cô bé lém lắm! – Anh cốc vào trán tôi – Được rồi, bây giờ anh đang vội, anh sẽ trả lời sau nhé!
Anh đứng lại, hơi nheo cặp mắt nâu nhìn tôi, ngập ngừng:
-Không hiểu sao… anh rất có cảm tình với em. Mà em ở phòng nào ấy nhỉ?
-Hai linh ba, nhà C1 ạ - Tôi trả lời như một cái máy.
-Hẹn gặp lại nhé. Anh đi trước đây!
Tôi ngơ ngẩn nhìn theo bóng anh vội vã chạy lên cầu thang, nhảy hai bậc một như một cậu bé con nghịch ngợm. Anh ở phòng nào? Lạ, con trai mà lại thích hoa, lại thích đúng hoa bằng lăng. Thật giống mình… Mà anh vừa nói “Anh rất có cảm tình với em” đấy thôi. Anh còn hẹn gặp lại mình nữa… Tôi mỉm cười vui sướng, bất giác xoa xoa vào chỗ vừa bị anh cốc trên trán. Nói chuyện với anh thật thú vị. Chắc là Lan sẽ bị bất ngờ lắm đấy!

 

 
***

Tôi hào hứng đạp xe đến chỗ hẹn với Lan, mang theo cành bằng lăng tím và niềm vui bồng bềnh sau cuộc gặp gỡ ban chiều. Lan chưa đến. Mặt Hồ Tây vẫn còn bảng lảng bóng hoàng hôn. Lác đác vài đôi trai gái sánh vai nhau đi trên đường Thanh niên, thỉnh thoảng thầm thì điều gì đó rồi khúc khích cười. Thời gian còn quá sớm cho những cuộc hẹn hò. Tôi bước đến bên chiếc ghế đá quen thuộc khuất sau một lùm cây nhỏ. Đúng rồi, lát nữa tôi sẽ nấp sau lùm cây, thò cành bằng lăng ra dọa cho Lan một trận. Con bé dát tối phải biết! Nhìn cành bằng lăng, tôi thích thú mỉm cười một mình và vội vàng xua đi một hình bóng cứ mơ màng hiện lên sau những cánh hoa. Tôi sẽ bắt đầu kể với Lan thế nào nhỉ? Xưa nay, bọn tôi chẳng bao giờ giấu nhau điều gì…
…Có tiếng bước chân. Chắc Lan rồi. Tôi ngồi thụp xuống đất và len lén bò ra phía sau lùm cây. Ơ, đúng là tiếng cười khúc khích không lẫn được của Lan, nhưng nó không đi một mình.
-Ngồi xuống đây đi anh. Chắc bạn em chưa đến đâu. Chiếc ghế này là điểm hẹn của bọn em mà.
A, chắc là bạn trai của Lan rồi. Phen này cô nàng chết với tôi! Mà cái dáng dong dỏng cao của anh chàng kia sao có cái gì quen thuộc lạ, mà tôi chưa kịp nhớ là ai… Bỗng tiếng Lan thảng thốt:
-Thôi chết, em quên mất quyển sổ ở phòng rồi, quyển sổ ép những bông bằng lăng hôm nọ anh mang sang cho em ấy. Em định để dành làm quà cho nó. Chắc nó sẽ bất ngờ lắm, vì nó cũng đã biết hoa bằng lăng thế nào đâu!
Chàng trai phá lên cười giòn tan, tiếng cười trẻ trung bỗng làm tôi lặng người đi:
-Lại bằng lăng… Đúng là các cô bé vừa rời váy mẹ có khác. Bé biết không, hôm anh mang hoa sang tặng bé ấy, mải đi suýt nữa anh tông xe vào một cô bé mặc áo tím cũng đang đứng như trời trồng nhìn cánh bằng lăng trên tay. Hóa ra… anh biết khối người từ trên trời rơi xuống đấy!
Anh lại cười, vẫn tiếng cười trẻ trung xen lẫn tiếng những cái đấm yếu ớt và tiếng “ứ ừ!” nũng nịu của Lan, làm nhói tận tim tôi. Tôi không đủ sức dời chân khỏi chỗ nấp bất đắc dĩ của mình. Cành bằng lăng trên tay chợt nặng trĩu, làm tôi tê dại. Bóng hai mái đầu kề bên nhau in trên nền trời mờ mờ vụt nhòa đi, xa lắc xa lơ. Đâu đây, có tiếng ai thủ thỉ:
-Bé biết không, cô bé mặc áo tím ấy có cái gì ngơ ngác thật giống bé, khiến anh rất có cảm tình và buột miệng gọi bằng cái tên anh chỉ dành riêng cho bé của anh thôi, bé đừng giận anh nghe! Bé lại hát bài “Hoa tím bằng lăng” nữa đi. Anh nghe bé hát mãi mà không thấy chán, và anh thấy mình thật đáng trách, khi ngày xưa trót coi những bông bằng lăng trải tím đầy quê anh là loài hoa thô kệch, vô duyên, chẳng có gì đáng để ý, càng chẳng bao giờ anh có ý nghĩ sẽ tặng nó cho người con gái đầu tiên anh yêu. Chỉ đến khi gặp bé trong đêm hội diễn ấy, anh mới chợt nhận ra, bé chính là bông bằng lăng thân thương nhất của quê anh. Bé hát đi!...
Làn sương mơ mơ, mỏng mảnh trên mặt hồ như chợt tan ra, mơ màng quyện lẫn trong những lời ca mượt mà trải dài đắm thắm: “Gió lên lay động hoa bằng lăng ôi thướt tha. Hoa mặn mà, hoa diễm kiều, màu hoa tươi thắm lắm hoa ơi. Cũng như câu chuyện tình ta sắt son…”
Tôi thẫn thờ bứt từng cánh bằng lăng, thả xuống mặt hồ đen mênh mang trong đêm. Trôi đi, trôi đi những giấc mơ tím dịu dàng. Xin gió, sương và dòng nước lặng thầm Hồ Tây đêm nay cất giữ giùm tôi những giấc mơ tím ấy. Bằng lăng ơi, điều bí mật này chỉ riêng mình hoa biết. Xin hoa hãy bằng lòng lặng im và cứ thanh thản nở, thủy chung tím những chiều hè, nở tím tình yêu và bài ca của bạn tôi. Và Lan sẽ chẳng bao giờ biết được, có một điều bí mật tôi không kể Lan nghe…
 
Hạnh Ly