Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Người yêu và người tri kỷ


1. TRI KỶ VÀ NGƯỜI YÊU

Tri kỷ và người yêu, tưởng chừng như khoảng cách chẳng là bao nhưng đâu đó vẫn có những giới hạn và sự khác biệt... Trong cuộc sống, giữa người mà ta thâm giao tri kỷ và người mà ta yêu thương, đối với cả hai, ta đều có một thứ tình cảm thật gần, thật thân thiết… và cùng có một điểm chung, đó là mối đồng cảm sâu sắc và hoàn hảo giữa hai tâm hồn… Họ cùng là người luôn có mặt bên ta, giúp đỡ, quan tâm và chia sẻ với ta những buồn vui trong cuộc sống.

TRI KỶ
alt
Là người hiểu ta nhất . Cha mẹ sinh ra ta nhưng chỉ người ấy biết được ta nghĩ gì , buồn gì, vui gì, muốn gì... dù đôi khi, ta chưa kịp nói.

Là người ta muốn được chia sẻ đầu tiên khi ta tràn ngập niềm vui hay nặng trĩu nỗi buồn, hay chỉ mong manh  những linh cảm mông lung.

Là người ta mong tìm đến nhất khi ta đau khổ muốn hét lên, muốn khóc cho thật to… Và sau khi được nói, được hét, được khóc với người ấy, những muộn phiền ưu tư sẽ nguôi ngoai… để ta thấy nhẹ lòng hơn.

Là người ta có thể nói thật nhất mọi ý nghĩ của mình, ngay cả những “mảng khuất tâm hồn” mà ta không dám phô bày trước đám đông, hay với bất kỳ người nào khác… kể cả những người thân.

Là người dám chế giễu những thiếu sót của ta, những sai lầm của ta một cách hùng hồn, bất bình… cứ như ta đang gây ra điều đó cho người ấy mà chẳng sợ ta phật lòng hay bực mình…Và bao giờ sau đó cũng cho ta những lời khuyên rất chân thành.

Là người kiên nhẫn lắng nghe ta kể lể đủ điều, nhất là về những ấm ức, buồn bực, những khát vọng xa xôi... mà chẳng bao giờ nhìn đồng hồ tính toán thời gian.

Là người thường khuyên ta cứ khóc cho thật thỏa để buồn bực vơi theo.

Là người lặng lẽ chắt chiu cho ta những hạnh phúc giản dị nhưng chẳng bao giờ kể công.


NGƯỜI YÊU
alt
Là người ta trao gửi những yêu thương, nhớ nhung da diết và luôn khát khao được gần gũi… dù chỉ mới vừa tạm biệt. Tình yêu và nỗi nhớ muôn đời vẫn thế!

Là người khi ta trao một ánh nhìn sẽ được nhận ngay ánh mắt chan chứa yêu thương, nồng nàn tình yêu.

Là người ta có thể đi hàng ngàn cây số chỉ để đem đến một niềm vui có khi thật nhỏ … “Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”.

Là người ta luôn muốn “làm mới mình” để đem đến những cảm nhận thật bất ngờ, thú vị cho người ấy, để đón nghe một lời khen, một tiếng cười, một lời thầm thì hạnh phúc.

Là người ta không bao giờ nói thật, nói hết về mối tình đã qua hay về một người đang theo đuổi ta trong hiện tại. Ta sợ người ấy buồn…

Là người ta có thể thổ lộ những xúc cảm lãng mạn nhất về tình yêu mà không sợ người ấy cười ta là lãng mạn. Lãng mạn là cảm xúc thăng hoa chỉ có khi tình yêu đã nồng nàn.

Là người rất sợ ta khóc. Nước mắt ta làm người ấy bối rối đến vụng về.

Là người mà ta hết lòng muốn được sẻ chia những chuyện buồn hay đau khổ của người ấy… và ta cảm thấy như chính mình đang buồn, đang đau khổ hơn cả người ấy nữa.

Là người dễ làm ta giận dỗi, dễ làm ta tổn thương nhất… dù chỉ là những lời nói vu vơ, những biểu hiện vô tình không cố ý. Lời trái tim có ngôn ngữ của nó.

Là người ta có thể chấp nhận rời xa mãi mãi… để người ấy hạnh phúc.

Lúc buồn, bạn bè dành cho ta lời khuyên, còn người yêu thì dỗ dành, ôm ấp, chở che, an ủi… thật dịu dàng, ấm áp.

Chợt một ngày… Người yêu ngọt ngào rời bỏ ta ra đi, lạnh lùng như chưa hề gắn bó…Chia tay, đau khổ, buồn rầu, chới với… ta chẳng còn lại gì ngoài sự mất mát. Lúc ấy, chỉ có bạn tri kỷ vẫn luôn ở bên ta, họ cho ta mượn một bờ vai ấm áp tình nghĩa để tựa, lẳng lặng nghe ta tâm sự cho vơi nỗi buồn, cho ta một sự động viên, an ủi… và dù cho trời nắng hay mưa, ấm hay lạnh, bạn tri kỷ cũng luôn có mặt, cùng ta sánh bước, giúp ta vượt qua chông gai, đau khổ.

Người nói tiếng yêu ta, nhưng có thể bỏ ta bất cứ lúc nào. Nhưng bạn tri kỷ thì luôn cận kề và không bao giờ bỏ rơi ta.

Cho nên trong cuộc sống, tìm được người mình yêu thương, tâm đầu ý hợp đã khó, tìm được bạn tri kỷ còn khó hơn gấp ngàn lần. Mất người yêu, ta buồn… buồn lắm, nhưng dù có khó ta vẫn còn có cơ hội gặp gỡ và tìm được một người yêu mới… Còn bạn tri kỷ một khi mất đi, ta sẽ đau hơn gấp ngàn lần và sẽ buồn… buồn cả một đời...


2. VỢ, NGƯỜI TÌNH  VÀ HỒNG NHAN TRI KỶ


Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ. 


Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.


Người tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện.

Hồng nhan tri kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật, kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.

Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác. Người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ. Hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ niềm say mê trong trái tim bạn.

Vợ sống cùng bạn từng ngày, người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình. Người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ. Vợ và người tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.

Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà. Người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam nhi. Hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn cả nhưng lại có thể chia sẻ với bạn tất cả những vui buồn, phiền muộn.

Vợ là một ngôi nhà ấm áp mang đến cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi. Người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ nên bạn không muốn bỏ. Hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.

Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự nhàm chán, lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa. Sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn. Sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm viêc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh táo.

Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm. Khi người tình có bầu thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? Đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyên người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào?

Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại, bạn cũng chưa thấy nhớ. Khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: "Em đi đâu thế? Tối nay chúng mình đến chỗ cũ uống cafe nhé?" Còn khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy về chuyện rắc rối của bạn giữa vợ và người tình thực tế là không thể chịu đựng được nữa...

Cái mà làm đàn ông không chịu nổi, đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn. Nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn. Sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.

Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy cả người tình và hồng nhan tri kỷ, nhưng đó chỉ là mong ước thôi mà khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này ở người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.

Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tuỳ tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.

Có những cái mất đi là do chủ ý, có khi duyên phận cũng không đem lại kết quả gì, yêu một người không nhất thiết phải có được người đó, nhưng khi đã có được một người thì nhất định phải trân trọng, đừng đợi đến lúc bị tổn thương rồi mới đi cầu xin tha lỗi, đừng đợi đến lúc mất đi rồi mới đi tìm lại...( ST & biên tập )



Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Đàn bà 30

Đàn ba ba mươi là đàn bà đã ngoài 30 tuổi, đã qua tuổi băm – còn băm mấy nhát thật ra đàn ông không quan tâm. Cá nhân người viết bài này muốn kiến nghị rằng nếu dùng vầng trăng tròn đầy viên mãn để so sánh với tuổi đẹp nhất của đàn bà thì nên hiểu tuổi trăng rằm là tuổi 30 chứ không phải tuổi 16. Đàn bà ba mươi mới thật sự là đẹp lung linh. Ngày xưa người ta có câu dọa rằng: “Trai ba mươi tuổi đang xoan, gái ba mươi tuổi đã toan về già”, nhưng đấy là ngày xửa ngày xưa còn bây giờ có ăn có mặc có son có phấn đàn bà ba mươi nhiều khi mơn mởn còn hơn cốm đầu sàng. Đàn bà ba mươi đã đẹp chín chắn, đã thoát khỏi những mơ mộng viển vông, đã không còn đứng núi này trông núi nọ thì hơi bị quyến rũ và là ước mơ của hàng triệu triệu đàn ông.

Trong đời một người con gái (mà một bài hát đã khẳng định là đời người con gái không giống như đàn ông) có mốc 18 tuổi và mốc 30 tuổi . Cá nhân người viết bài này thấy con gái mười tám như chim mới ra ràng ngây thơ vụng dại, đàn bà ba mươi mới thực sự trưởng thành cả về thể xác lẫn tinh thần, đủ lông đủ cánh đã thế lại còn đủ một số hiểu biết để có thể nói chuyện. Đàn bà ba mươi có những thế mạnh mà con gái mười tám hay con gái chân dài không có hoặc còn lâu mới có - đó là sự biết cảm nhận và chia sẻ với đàn ông. Có lẽ chính vì thế mà người ta có câu: Nên chọn đàn bà có quá khứ và đàn ông có tương lai. Không phải lúc nào đàn ông cũng cần chân dài, cần con gái trẻ. Đàn ông cũng có lúc mệt mỏi, cũng có lúc thất bại, đàn ông cũng có lúc cần bàn tay chăm sóc, cảm thông. Đàn ông có thể yêu con gái mười tám nhưng lấy vợ nhiều khi muốn lấy đàn bà ba mươi. Hình như đàn bà ba mươi mới đích thực đàn bà. Đàn bà ba mươi đôi khi như cây sau bão, một chút rối bời một chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy hấp dẫn.
 

Tình yêu, sự phải lòng không chỉ là đặc quyền của tuổi mười tám, nó vẫn luôn dành cho đàn bà ba mươi. Thời gian đôi khi cướp đi của đàn bà không phải là nhan sắc mà cướp đi trái tim rộng mở yêu thương. Đàn bà ba mươi với trái tim trầy xước đôi khi nhìn đàn ông đầy nghi ngại. Có thể vì thế mà đàn ông hoảng sợ và chạy trốn để đến với những cạm bẫy ít gai góc hơn.


Có người nói, cuộc đời đàn bà gọi là hoàn hảo nếu có được ba người đàn ông. Lúc đôi mươi yêu người đàn ông ba mươi, được yêu, được bảo bọc, được chiều, được khám phá cuộc sống. Lúc đàn bà ba mươi tốt nhất là có được người con trai hai mươi. Đàn bà ba mươi lúc đó sẽ học lại cách theo đuổi, cách chinh phục và cách hưởng thụ cuộc sống với tình yêu. Khi đàn bà năm mươi, tốt nhất có được người đàn ông năm mươi, để cùng bầu bạn sớm chiều, đến đầu bạc răng long.
 


Có ý kiến cho rằng đàn bà ba mươi đôi khi phải biết giả nai. Có ý kiến cho rằng gọi ông ba mươi nghĩa là ông cọp còn gọi bà ba mươi nghĩa là đàn bà ba mươi, đôi khi dữ như vợ của ông cọp. Đàn bà dữ quá thì không kể tuổi dù mười tám hay ba mươi đàn ông cũng chạy thật xa cho nó lành.

Đàn bà ba mươi không nên ngồi tiếc nuối quá khứ bảo tuổi trẻ đã đi qua. Thực ra có đàn bà ba mươi nhìn thấy con trâu vẫn bảo eo ôi con gì thế. Thực ra với đàn bà ba mươi bây giờ dường như tuổi thơ mới đi qua. Có người ví đàn bà ba mươi như bưởi chín ngon lành hương toả ra ngoài và mật ngọt lặn vào trong. Tất nhiên đó là với đàn bà ba mươi biết giữ gìn. Con gái để dành cho con trai, đàn bà để dành cho đàn ông. Đàn bà ba mươi mới là đàn bà đích thực để dành cho đàn ông đích thực.Tóm lại đàn bà khi đến gần ba mươi phải biết giữ gìn, biết coi mình như tài sản quý báu của nhân loại để đến ba mươi vẫn đẹp như thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.

Khi đàn bà ba mươi hỏi: Anh có yêu em không? Đàn ông nên trả lời: Chẳng lẽ nhìn vào mắt anh em không thấy điều gì sao? Có điều lúc ấy mắt đàn ông phải thật sự tình cảm vì đàn bà ba mươi rất tinh./.
 
(ST)

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Những khoảng lặng cuộc sống










Những khoảng lặng cuộc sống


Bạn thân mến !

Cuộc sống bộn bề dù nhiều lo toan bận rộn nhưng chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có những góc nhỏ để cất giữ những khoảng lặng của riêng mình, nơi lưu giữ những mảng tâm hồn ít ai có thể chạm tới. Và bạn có biết không, nếu có một thời gian thật dài bạn chưa có thời gian để dành cho mình một chút khoảng lặng thì hôm nay, mời bạn cùng lắng nghe, chia sẻ và cảm nhận với Blog Radio: “Những khoảng lặng cuộc sống” với những mẩu chuyện nhỏ, những lời khuyên giản dị để tạo nên hạnh phúc, những bản nhạc nhẹ nhàng và một tâm sự đầy ắp yêu thương ngọt ngào của một cô gái dành cho khoảng lặng của mình, bởi vì: “Cuộc sống luôn cần những khoảng lặng để lắng nghe lòng mình, hiểu mình và hiểu những cung bậc của cuộc sống !”


Hạnh phúc thường nấp đằng sau cánh cửa mà bạn không bao giờ ngờ tới, hãy làm nên hạnh phúc từ những điều giản dị !

- Hãy xua tan những nỗi buồn, nếu lỗi lầm không thể sửa chữa được thì hãy ghi nhận đó như là một bài học quý giá, để bạn có thể tự tin mà nói rằng: “Tôi vẫn còn cơ hội để làm tốt hơn cơ mà !”

- Hãy nhớ lại cảm giác bình yên khi ngắm cảnh hoàng hôn, sảng khoái khi hoàn thành một công việc, hân hoan khi nhận được một món quà yêu thích, e thẹn khi ánh mắt của người yêu nhìn bạn hay sự sẻ chia ngọt ngào của người bạn thân... để thấy rằng bạn là một người hạnh phúc.

- Hãy mang hạnh phúc đến cho những người xung quanh bạn, vì như thế chắc chắn bạn cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc.

- Hãy luôn nhớ đến những người đã giúp bạn thành đạt như hôm nay, vì như thế tâm hồn bạn sẽ thanh thản và hạnh phúc hơn. Phê phán, chỉ trích những sai lầm của người khác chỉ làm nảy sinh những cảm giác tiêu cực trong lòng bạn mà thôi.

- Đừng cố gắng tranh giành hạnh phúc, vì hạnh phúc trọn vẹn chỉ có từ những điều giản dị mà mình có thể có được trong tầm tay mà thôi.

- Hãy gạt bỏ tính ganh tị âm ỉ trong lòng bạn, vì nếu cứ mãi tị hiềm, bạn sẽ không bao giờ có được niềm vui để nhận ra hạnh phúc của mình.

- Và điều quan trọng bạn hãy nhớ, đó là: “HẠNH PHÚC CHỈ LÀ MỘT KHÁI NIỆM TƯƠNG ĐỐI !”

Các bạn vừa nghe những dòng viết: “Hãy làm nên hạnh phúc” được trích từ cuốn sách “Những khoảng lặng cuộc sống - Hạt giống tâm hồn”

Khoảng lặng: ANH & EM

Nhiều khi em cũng đã thử tìm khoảng lặng cho riêng mình nhưng càng tìm em càng bị xoáy sâu vào khoảng trống vô định và mênh mang… Chỉ khi gặp anh, được anh yêu, được giấu mình trong anh, em mới biết khoảng lặng của mình thật gần gũi và ấm áp. Khoảng lặng… anh !

Em nhận thấy trong lòng em đã yêu anh. Em đã cảm thấy rất hạnh phúc. Những lúc chỉ có hai đứa, ngồi bên nhau chẳng cần nói gì cũng đủ cảm nhận hết. Em biết trân trọng thực sự những gì em đang có. Em thầm “Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc sống của em với khoảng lặng hữu hình !”

Trong thế giới “lặng” của riêng mình, em chơi vơi, tự do bay lượn, thỏa sức vẫy vùng. Hạnh phúc, niềm vui cứ nối tiếp nhau thành những chuỗi dây định mệnh gắn em và anh. Cũng chính ở thế giới ấy, anh đã bắt đầu đặt niềm tin và hy vọng rất nhiều vào em. Một tình yêu gắn bó, bền vững giữa chúng ta chứ không phải là sự vội vã. Anh cũng đã nói cho em về suy nghĩ của anh. Anh không muốn những lời nói đó vô nghĩa.

Mọi người thường hay đi tìm khoảng lặng trong trốn chạy, còn em - em tìm cho mình một khoảng lặng của yêu thương và chia sẻ, khoảng lặng để biết mình đang được chở che và hạnh phúc. Khoảng lặng bên anh ! Được giấu mặt vào anh, thật bình yên.

Anh à ! Em vẫn thấy nhớ anh, em muốn được anh ôm thật ấm áp trong khoảng lặng nhỏ nhoi ấy. Em nhớ lần đầu tiên ta chạm tay vào nhau, nụ hôn đầu tiên... Em muốn anh ở gần bên em mãi mãi. Làm sao đây khi nỗi nhớ lúc ngắn lúc dài, nhưng chưa bao giờ em thôi nhớ anh cả. Em nhớ những khoảng lặng phút trước ngay trong khoảng lặng phút này. Khoảng lặng cho em đọc được cái ý nghĩ sâu thẳm trong trái tim anh, nghe những nhịp đập yêu thương, hít thật sâu cái mùi quen của anh…

- Này, sao em không nói gì với anh ? - Anh bỗng phá tan khoảng lặng, giọng anh cười giòn tan, đánh thức những con sóng lăn tăn gợn dưới mặt hồ trong trẻo. Lúc ấy em rướn người một chút, ghé sát vào tai anh thầm thì:

- Em muốn nghe nhịp tim của ông xã không được à ! Rồi cười híp mắt với những cảm xúc bí mật của riêng mình và nghĩ anh không thể biết được. Để sau đó một nụ hôn yêu chìu lên trán của anh và càng yêu hơn những lời trách yêu của anh: “Anh nhớ, thương Nhím nhiều thế mà Nhím chẳng chịu nói vói anh. Chắc Nhím không thương anh rồi. Thế mà anh vẫn yêu “trán bướng” lắm nhé !”

Những khoảng lặng làm em nhớ đến anh vô cùng. Em tự hào vì em có nó như em đã quen có anh mỗi sáng. Em yêu nó như em đã yêu những ngày nắng ấm mình bên nhau. Và nhớ nó như nhớ những ngày mưa mình vẫn đến bên nhau trong niềm hạnh phúc. Những lúc em buồn, hay những khi em mỏi mệt, chạy đến bên anh, xà vào lòng anh, vùi đầu vào ngực anh để được anh vỗ về. Lúc ấy anh như luồng gió mát, thổi trong xanh, an lành, tưới mát tâm hồn em.

Anh ngồi lặng yên bên em, một lúc lâu như anh cũng biết em đang nghĩ gì vậy. “Em đang buồn. Em cần yên tĩnh, cần sự bình yên anh ạ !”. Và cứ thế, anh ôm em thật chặt vào lòng trong tình thương yêu nồng thắm giúp em lấy lại được sự thăng bằng, can đảm để đối mặt với thực tại. Có một điều nhỏ nhoi mà anh cho là có thể làm cho em lúc này, đó chính là câu nói ấy:

- “Nhím yêu của anh đừng buồn nữa em nhé. Anh luôn bên cạnh em mà. Có anh đây rồi, em hãy vượt qua nỗi buồn nhỏ bé ấy để thấy xung quanh còn nhiều điều tốt đẹp”.

Tâm hồn của em bỗng bình yên thật lạ. Anh biết không, em yêu anh bởi khoảng lặng anh đem đến cho em thật ngọt ngào. Em thích những khoảng lặng của cuộc sống... bên anh. Khi đó em luôn được là chính em. Và em có cảm giác chúng ta đang sống chậm lại một chút để mọi ưu tư tan biến. Khoảng lặng… anh, kéo em ra khỏi hố đen của cuộc sống, và hai ta cùng sống chậm lại. Anh, hãy mãi mãi cho em tìm thấy mình trong khoảng bình yên hiền hòa của anh, anh nhé !



Mỗi người đều có những khoảng lặng, điều quan trọng là bạn cảm nhận ở nó ở góc độ nào. Đa phần chúng ta chỉ cảm nhận nó khi trong lòng có những nỗi buồn, khi ta muốn chạy trốn hiện thực. Vậy tại sao chúng ta không dành cho khoảng lặng một hơi thở mới, một sức sống mới trong yêu thương, khi chúng ta đang vui, đang ngập tràn trong hạnh phúc để niềm vui ấy, hạnh phúc ấy được nhân lên… Lúc ấy, khoảng lặng cũng đáng yêu lắm chứ, không phải là đáng ghét mà ta luôn phải chạy trốn nó đâu.

Trong cuộc sống nên có nhiều khoảng lặng. Một chút thôi để ta nhìn lại chính mình. Lặng để hiểu, lặng để thấy mình được yêu thương, lặng để trân trọng những giây phút hạnh phúc, lặng để tâm hồn mình thấy bình yên anh nhỉ !

Cảm ơn anh, người lữ khách đã đồng hành cùng em trên chuyến tàu tốc hành của cuộc đời mà mỗi sân ga đi qua đều chất chứa thêm thật nhiều những ấm áp và yêu thương. Cảm ơn anh, cảm ơn khoảng lặng của em, khoảng lặng đã cùng em đi suốt quãng đường buồn vui của cuộc sống. Khoảng lặng… anh, luôn là dòng sông xanh dịu mát vỗ về em những lúc em cần nơi ngồi lại soi mình. Anh hiện hữu trong cuộc sống của em cùng những khoảng lặng. Và em bỗng nhớ tới những vần thơ trong bài “Khoảng lặng của em !” của một tác giả nọ, hãy để em đọc anh nghe nhé:

“Khoảng lặng đôi mắt em
Là lúc nhìn về anh
Khoảng lặng bàn tay em
Khi bàn tay anh nắm chặt

Khoảng lặng mái tóc em
Lúc anh hôn thật khẽ
Khoảng lặng làn môi em
Khi vừa chạm môi anh
Khoảng lặng nụ cười em
Là khi nghĩ về anh
Khoảng lặng cõi lòng em
Khi nhớ anh da diết

Khoảng lặng trái tim em
Lúc yêu anh nồng nàn
Khoảng lặng cuộc đời em
Khi gặp anh ... lần cuối !”

Anh ... là khoảng lặng của em !


(ST Blog LTDH)

Hãy dám thất bại, bạn nhé !





Hãy dám thất bại, bạn nhé !




Nó đã gặp “người mẹ của thành công” và nhận thấy bà ấy chẳng có gì đáng sợ, ghê gớm như người ta vẫn nói.

Ấy vậy mà, chỉ trước khi tuyên bố được câu xanh rờn kia, không ít người ném cho nó ánh mắt thương cảm nhất. Bởi cách đây một tháng, hai tháng, hay ba tháng... trông nó đáng thuơng, và tội nghiệp như một đứa bé mồ côi lang thang cơ nhỡ. Nó gầy, xanh xao, đen nhẻm và yếu ớt. Mỗi ngày của nó như tắm trong nước mắt, ủ dột.

Nó rùng mình mường tượng ra chính nó của mấy tháng qua để đến hôm nay có người đã phải nói với nó là không ngờ nó có thể mạnh mẽ đến thế. Có lẽ người ta còn định nói là không ngờ nó có thể lạnh lùng được đến thế nếu không muốn làm nó chạnh lòng. Còn nó, nó chỉ có thể nói rằng, nó không biết mình có mạnh mẽ không, có lạnh lùng không, nhưng nó biết nó cần phải làm thế. Nếu không giờ này phút này nó vẫn ủ dột, sầu não, khóc lóc. Nếu không giờ này phút này mọi người không thể thấy được nụ cười nở lại trên môi nó.

“Dám thất bại” - một cuốn sách nó được tặng. Đến lúc này, nó cũng mới đọc được tới trang 80 nhưng quả thật người tặng nó cuốn sách ấy, xứng đáng được nhận từ nó thêm một lời cảm ơn. Ở đời, có ai là chưa từng thất bại ? Nó đã thất bại rất nhiều lần, học hành, công việc, tình cảm, tình bạn. Nó từng buồn, từng đau khổ, từng thất vọng. Đó là cảm giác mà thất bại đem lại. Nó hài lòng, vui vẻ, yêu đời, đó cũng chính là do thất bại mà có. Con bướm Hoàng Đế phải oằn mình để chui ra khỏi lỗ kén nhỏ xíu sẽ có thể sải cánh bay lên được. Ngược lại dễ dàng quá để thoát ra do lỗ kén đã được ai đó giúp mở rộng hơn lại khiến con bướm ấy chỉ bò quanh quẩn dưới mặt đất vì thân hình phồng dộp, đôi cánh nhăn nhúm. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”, và có lẽ với nó, những khó khăn thất bại kia là những thử thách. Chính vì thế, nó cần phải chiến thắng được chính bản thân nó.

Nó soi gương và tự mỉm cười. Nó biết rằng nó đã làm được. Thất bại của nó đã qua, cái mà sau đó nó có được là những người bạn, và nó tìm lại được chính nó, để yêu bản thân nó hơn, và để biết rằng có rất nhiều người khác cũng yêu thương quý mến nó. Họ làm bạn với nó, để giúp nó xua tan đi những nỗi buồn, họ tin tưởng tâm sự với nó. Nó là con người mà nó tự nhận thấy là dám sống, dám chiến đấu. Nhưng nó cũng biết phân định rằng nó sẽ sống như thế nào, chiến đấu như thế nào để giành lấy những gì liệu có là của nó hay không. Nói như thế không có nghĩa là nó là con người toan tính, nó chỉ muốn nói nó cần phải biết làm gì để tốt cho chính nó đồng thời là tốt cho cả người khác, cho cả sự việc hay mối quan hệ ấy. Khi nó biết dừng lại, khi nó biết lùi một bước có phải chăng là nó đang thất bại, chấp nhận thất bại ? Hay đúng hơn là nó đang thành công ? Nó chấp nhận là kẻ thất bại nhưng không mong muốn thêm một lần lặp lại những thất bại tương tự. Và nó hiểu nó là một người thất bại đáng trân trọng.

Vì thế, chẳng có lẽ gì mà nó lại sợ những nắng, những mưa. Sẽ không hờn trách cái gay gắt của nắng, cái ướt át của mưa, mà biết đi qua những ngày mưa để yêu thêm bao ngày nắng, đi qua những ngày nắng để hiểu được giá trị của giọt mưa. Và cần cả mưa cả nắng để bước về phía cầu vồng.

( Sưu tầm )