Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ nước ngoài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ nước ngoài. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Sao



Sao





Một ngôi sao vừa rơi
Vụt tắt trên bầu trời
Hay là tên người ấy
Vụt tắt ở trong tôi ?

Vẫn thấy trên bầu trời
Có muôn vàn sao sáng
Mà ở trong lòng tôi
Như một hành lang vắng

Một ngôi sao vừa tắt
Bầu trời vẫn không buồn
Sao tên người ấy tắt
Trong lòng tôi cô đơn?

Puskin

Cậu bé và cô bé




- Giá tớ được là con trai -
Cô bé có lần đã nói -
Tự lâu tớ đã bỏ đi
Sang châu Phi chơi cho khoái!

- Còn nếu tớ là con gái -
Cậu bé liền đáp lời ngay -
Thay cho chỉ màu, tớ sẽ
Thêu bằng tia nắng ban mai!

Rồi hai người dần khôn lớn
Cùng nhau nên vợ nên chồng,
Với nhau, sáng - trưa - chiều - tối
Họ toàn nói chuyện tiền nong.
(ST)

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Vô đề





Mùa Thu đến, lá trong vườn đã rụng

Lá vàng bay, bay theo gió. Ngoài đồng
Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng
Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong

Anh khẽ nắm tay em, một lúc
Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều
Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc
Vì vụng về không biết nói: anh yêu…

Alêchxây Tônxtôi

Ấm nồng




Xin anh đừng là mây bay

Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông.


Xin anh đừng là vầng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô


Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời

Anh cứ là anh thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục đầu quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.

George Gordor Byron

Bài ca hạnh phúc




Câu ca hạnh phúc kiếp người

Có em, có trọn cõi trời yêu thương

Không em đời sẽ ra sao
Buổi đầu gặp gỡ như vào thời gian
Phút giây dừng lại phím đàn
Không em héo uá như ngàn rừng thu

Không em héo hắt con tim
Có chăng thì chỉ nỗi niềm vu vơ
Gặp em nào có ai ngờ
Anh như hiểu được bến bờ thế nhân

Từ nay trên bước đường trần
Qua em mới biết bản thân con người
Qua em mới hiểu lẽ đời
Như soi đêm tối bên trời trăng sao

Suối trong con nước ngọt ngào
Lời ru ý gợi xuyến xao tâm hồn
Trời trưa hay buổi hoàng hôn
Trời trong hay buổi mưa dồn gió bay

Có em mới hiểu từ nay
Tình yêu không chỉ là cây đèn dầu
Cây đèn heo hắt đêm thâu
Còn anh trong cõi nhiệm mầu cơn say

Nhẹ nhàng em sẽ cầm tay
Lòng anh hội mở như ngày còn thơ
Mong manh ơi những đường tơ
Câu ca hạnh phúc bên bờ đau thương

Tiếng than còn xé đêm trường
Đàn khuya gãy khúc còn vương ý sầu
Cuộc đời bao nỗi bể dâu
Mà anh vẫn tưởng mặc dầu lời xưa

Có chiêm bao cũng bằng thừa
Vành khuyên rời bến lau thưa vào đời
Câu ca hạnh phúc kiếp người
Có em, có trọn cõi trời yêu thương.

Aragon


Thơ riêng tặng một người




Thất tình có đau lắm không anh?

Hăy ngồi yên để em băng cho nhé
Em sẽ băng thật dịu dàng, thật khẽ
Ngủ ngoan nào, rồi anh sẽ hết đau.

Vết thương này rồi sẽ qua mau
Bởi thương yêu em ấm nồng như lửa
Bôi cho anh thêm “thuốc thời gian” nữa
Ngủ ngoan nào, ôi dĩ vãng thuở xưa.

Đừng nhắc lại nhé anh, kẻo em khóc bây giờ
Anh còn đau, lòng em còn đau đớn
Thấy không anh giữa cuộc đời rộng lớn
Hạnh phúc vô cùng khi ta gặp được nhau.

Quên nhé anh, những gì là đớn đau
Quên nhé anh, những gì là dĩ vãng
Nắm chặt tay em cùng bước về ánh sáng
Trên đường đời phía trước rộng thênh thang.

Aki kokoro

Hình tam giác muôn đời




Trên con đường tôi đi

Có hai người đã tới
Một người rất yêu tôi
Còn tôi yêu người khác.

Người sống trong khao khát
Trong những giấc tôi mơ
Người kia đứng sững sờ
Trước cửa lòng khép chặt.

Người cho tôi hạnh phúc
Luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời
Không được gì đền đáp.

Người bắt máu tôi hát
Tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường
Bóp mộng lòng tôi nát.

Hai người đó trên đường
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần
Họ được trùng làm một.

Torez Ditlevsen

Vô đề




Đồ đạc anh, đem vào kho anh để

Khoá ngoài trong cẩn thận lúc lên đường
Để quay lại vẩn còn nguyên như thế
Để che mù kẻ xấu bất lương.

Nhưng còn em, người anh yêu hơn cả
Người cho anh bao vui sướng buồn rầu
Khi bên em, bạc vàng là sỏi đá
Thì lúc này, anh biết giấu vào đâu?

Biết giấu vào đâu? Chiếc hòm nào có thể
Giấu được em như giấu của trong nhà
Biết giấu đâu, ngoài tim anh tươi trẻ
Nơi hoàn toàn em mặc ý vào ra?

Anh vẫn lo giấu em ở đó
Em ở đâu cũng là mồi cám dỗ.

W.Sếchxpia
Thái Bá Tân (dịch)

Lại quay về nước Nga




Nơi em gặp và yêu anh, rừng bạch dương câm nín

Im lặng vô hồn dưới tuyết lạnh nước Nga...
Những đêm trắng có anh xua tan tất cả
Ấm áp lòng em mỗi độ xuân về.

Nhưng cuộc sống không chỉ giản đơn với những lời thề
Bao vất vả, ngược xuôi, khó khăn chồng chất
Những hoài niệm tình yêu còn hay mất?
Đau đớn vô cùng trong em là sự thật
Anh đã đổi thay.

Có thể hôm qua anh vẫn nhớ những ngày
Mùa đông dài lê thê dưới trời Âu băng giá
Nhưng hôm nay anh sẵn sàng quên đi tất cả
Đến cả MÙA THU VÀNG mà LÊVITAN miêu tả
Cũng chẳng gợi trong anh chút kỷ niệm thời xa xứ u hoài.

Giờ đây,
Em muốn nói với anh về một ngày mai
Một ngày mai không phải cho em mà cho tương lai con cái
Đã sống hơn nửa đời người, em đâu còn khờ dại
Câm nín vô hồn như rừng bạch dương dưới tuyết lạnh nước Nga...
(Khuyết danh)

Khi em mỉm cười




Hoa tím và hoa trắng
Nở xoè trên áo em
Gió mát và ánh nắng
Đọng trên nụ cười duyên

Hoa tím là gì nhỉ?
Hoa trắng cũng thế thôi
Gió, nắng đều vô lý
Là khi em mỉm cười

Exenhin

Ghềnh đá





Đám mây hồng hôm qua ngủ tạm
Trên ngực ghềnh đá xám khổng lồ
Và hôm nay mây lên đường đi sớm
Giữa nền trời xanh biếc nhởn nhơ

Nhưng còn một vết hằn ướt đẫm
Trên trán nhăn ghềnh đá khổng lồ
Một mình đứng xót xa im lặng
Đá khóc thầm trong cảnh hoang vu

Lermontop

Các kỷ niệm ...




Các kỷ niệm về mặt trời đang tắt,
Lá đã không còn xanh.
Gió thổi nhẹ, gió làm vương trên mặt
Những hạt tuyết vô hình.

Trong con mương, thôi không còn sủi nóng
Nước đóng băng, thờ ơ.
Không, ở đây chưa có gì quan trọng
Từng xảy ra bao giờ.

Như cánh quạt đang xòe ra, cây liễu
Đứng trầm tư buông cành
Rất có thể sẽ tốt hơn, rằng nếu
Em không làm vợ anh.

Các kỷ niệm về mặt trời đang tắt
Ồ! cái gì thế này?
Rất có thể rằng mùa đông gió rét
Sẽ về kịp đêm nay.

Anna Akhmatova
(Thái Bá Tân dịch)
 

Những hoa hồng tái nhạt

 
 

Những hoa hồng tái nhạt
Em có hiểu vì đâu?
Những hoa tím im lặng
Trên cánh đồng xanh màu

Vì sao trên không trung
Chim sơn ca than khóc?
Vì sao đóa hoa thơm
Tỏa một mùi chết chóc?

Vì sao trên cánh đồng
Mặt trời buồn ảm đạm?
Sao trái đất quạnh hiu
Mang một màu tang xám?

Vì sao anh đau khổ
Em hãy nói giùm anh
Em nói đi em hỡi
Vì sao em bỏ anh?

Heinrich Heine
(Tế Hanh dịch)


Bí mật tình yêu

388b37a125ce6cec992891a416a_prev


Đừng bao giờ thổ lộ tình yêu
Tình yêu không cần thổ lộ
Hãy để tình yêu như ngọn gió
Lặng lẽ trôi trong trời chiều.

Tôi dại khờ, tôi thổ lộ tình yêu
Cùng cô gái mà tôi yêu quý
Tôi van xin, tôi đau buồn, năn nỉ ...
Nhưng rồi cô gái bỏ tôi.

Nhưng rồi cô gái bỏ tôi
Và một người bỗng từ xa, ngày nọ
Đến lặng lẽ, âm thầm như ngọn gió
Rồi thở dài, dắt cô gái cùng đi ...

William Blake
(Thái Bá Tân dịch)

Khúc ca đơn giản




Nếu anh bảo gió rằng

Khi nào
Ở đâu
Và ra sao
Gió phải thổi
Thì gió sẽ không còn là gió nữa

Nếu em bảo mặt trời
Khi nào
Ở đâu
Và ra sao
Mặt trời phải hiện lên hồng tía
Thì mặt trời sẽ không còn rực rỡ
Sẽ không là mặt trời được nữa.

Nếu ai bảo tình yêu
Khi nào
Ở đâu
Và ra sao
Tình yêu phải dài lâu muôn thở
Thì tình yêu sẽ không phải là tình yêu nữa.

Đobrigiotep

Anh đừng bao giờ đến



Đừng bước vào ký ức của em. Thương em với!

Đừng quyến rũ em bằng đôi mắt định mệnh tai ương
Dù trong mơ em có nhắc tên anh
Anh đừng đáp lại
Đừng hành hạ em, anh ơi!

Ngay cả khi em gọi anh đến cứu giúp em
Anh đừng bao giờ đến. Đừng bước qua ngưỡng cửa của em
Em không muốn thấy tiếng anh nói, hơi anh thở và bóng anh
Em không muốn bóng tối
Và ngọn đèn chấp chới.

Đừng giày vò em. Đừng can thiệp vào tâm tư em nữa
Với đồng cỏ cằn khô xin đừng hứa mưa dông
Khi tất cả mọi con đường đều dối lừa em phía trước
Không có con đường nào dẫn đến anh đâu
Không có con đường nào hết!

Lilia Xtephanova

Yên lặng




Anh và em - cổ xưa như biển cả
Biển dịu dàng ru ngủ vỗ về ta
Anh và em - cổ xưa như nỗi nhớ
Tự ngàn đời ta muốn tránh xa ra.

Em yêu ơi, ta mệt rồi có phải
Những con tàu trắng kia không đến đón chúng mình
Ta chỉ đón lớp lớp triều ập đến
Để ngã vào tình biển lớn mênh mông.

Cái vực thẳm đại dương, mọi điều như hiểu biết
Với chúng mình chẳng bắt nạt gì nhau
Hãy yên lặng nếu không còn cách khác
Nếu không còn biết cách chạy đi đâu.

Anh hít thở tóc em đẫm sóng triều xa ngái
Như hít thở mùi hương một thứ lạ xa mình
Anh sung sướng vì anh không vĩ đại
Và vì em không sắt đá cùng anh.

Eptusenko

Điều bí mật ai cũng biết



Bởi vì em chưa nói ra
Bởi vì anh chưa nói ra
Một tiếng thiêng liêng run rẩy nhất
Nên còn là điều bí mật

Nhưng mắt chúng ta nói ra
Và người ta biết hết
Nên không còn là điều bí mật
Hỡi những vì sao lấp lánh tưởng vô tư!

Có nên nói ra không
điều bí mật mà ai cũng biết?
Hay cứ bí mật suốt đời rồi lại tiếc
Suốt đời chỉ buồn bã nhìn sao
Rơi long lanh như những giọt lệ sầu...
(Khuyết danh)

Ðời anh, anh gửi em



Ðời anh, anh gửi em
Cả vui buồn mọi nỗi
Anh có thể dối em
Thơ anh không thể dối

Ðược như trên cửa sổ
Nghiêng xuống cuộc đời mình
Hai ta ai biết được
Em chết trước hay anh.

Chỉ một mơ ước thôi
Ngày ngày anh lặp lại
Sau khi anh chết rồi
Tình anh còn mãi mãi.


A. SOTSIPATSEP
(Tế Hanh dịch)

Em còn nhớ



Em còn nhớ khu vườn
Nơi ta từng gặp mặt?
Ngày ấy ta yêu nhau
Một tình yêu ngây ngất

Em hái một bông hồng
Trao cho anh lần nọ:
"Em tặng anh chàng điên
Bông hoa này thắm đỏ"

Và chàng điên của em
Cũng như em ngày ấy
Không biết rằng tình yêu
Sẽ héo tàn chóng vậy

Em còn nhớ hai ta
Ngồi mơ màng lặng lẽ
Anh nghe gần, rất gần
Hơi thở em nhè nhẹ

Rồi không kìm được thêm
Anh hôn em lên má
Em giật mình mỉm cười
Giơ ngón tay đe doạ

Anh và em đều điên
Cũng không hay: từ đó
Cái hôn kia suốt đời
Làm hai ta đau khổ.


Ilia Chavadze
(Thái Bá Tândịch)